Một số quan niệm không phù hợp trong việc giáo dục trẻ

0
100
Hiện nay, trong cách giáo dục trẻ hàng ngày, một số cha mẹ thường có thái độ và hành động không phù hợp trong cách đối xử với trẻ, đặc biệt trong những lúc trừng phạt những lỗi lầm hoặc những việc trẻ chưa đạt yêu cầu. Điều này ảnh hưởng không nhỏ tới sự phát triển của trẻ.
Để lý giải cho những cách cư xử đó, cha mẹ đã đưa ra một số quan niệm sau:

– Người lớn lúc nào cũng đúng: Người lớn là người đi trước nên có nhiều kinh nghiệm, có khả năng phân biệt đúng sai, trong khi trẻ con thì non nớt và chưa va vấp. Vậy nên người lớn có quyền quyết định những việc gì là đúng, là sai, có quyền lựa chọn những việc gì mà theo họ là đúng mà không cần phải có lý do cho trẻ. Và trẻ chỉ việc thực hiện và tuân theo những yêu cầu của người lớn. Trong trường hợp này, người lớn đã độc đoán, áp đặt những suy nghĩ, quan niệm của mình cho trẻ, buộc trẻ phải phục tùng.

– Người lớn là người có “sức mạnh”, có uy quyền: Trường hợp này, người lớn thường quyết định mọi việc của trẻ. Nếu trẻ có những phản ứng như ngang bướng, chống đối sẽ bị trừng trị bằng những biện pháp thô bạo như đáng mắng, đe doạ, nhốt vào trong phòng tối….. Một số cha mẹ cũng cho rằng, người lớn cần phải nghiêm khắc với trẻ trong mọi trường hợp thì mới được trẻ tôn trọng.

– Sử dụng mắng chửi, đòn roi như một cách thức giáo dục trẻ: Những người lạm dụng quan niệm này cũng đưa ra những lý giải. Một số cha mẹ vì yêu thương và muốn trẻ nên người thì cần phải nghiêm khắc dạy bảo, phải đánh mắng để trẻ sợ, trẻ “khôn” lên, không nên dùng lời ngon ngọt, nhẹ nhàng để cưng nựng, nuông chiều trẻ. Số khác thì áp dụng kinh nghiệm của bản thân từ tuổi ấu thơ khi cho rằng mình cũng bị mắng chửi, đòn roi nhiều mà bây giờ vẫn nên người và thành tài. Thậm chí, một số cha mẹ cho đó như một cách duy nhất giáo dục trẻ, sau khi đã sử dụng những cách khác không thành công. Điều này chỉ thể hiện những hạn chế của cha mẹ khi không tìm ra cách thức giáo dục trẻ hiệu quả hơn. Tuy nhiên, khi đánh mắng trẻ, cha mẹ ít khi nhận thấy là họ đang tức giận và những đòn roi, mắng chửi trút lên đứa trẻ chỉ làm nguôi những bực tức hiện thời, nhưng dấu ấn để lại là những tổn thương về tâm hồn và thể chất cho đứa trẻ. Một số trẻ có thể trở nên ương bướng, có khuynh hướng bạo lực sau này, một số sẽ trở nên thụ động, phụ thuộc, và mất dần niềm hứng thú, say mê trong các hoạt động học tập và vui chơi.

(nguồn: Viện Tâm lý học)