Uống trà

0
120

 Lạ một điều, những người bạn tôi thương mến đều không uống trà.

Còn những người có thể thỉnh thoảng mời trà nhau thì không thân nhau được. Cùng một sở thích nhưng tôi không nghe bạn ấy nói chuyện được, từ cách lập luận, cách nhìn và quan niệm đều khó có một sự hòa hợp.

Sao thế nhỉ!

Có lẽ vì vậy mà những tay uống trà đều “độc ẩm”, để than thở thế giới không tri âm! Họ có thể ngồi uống trà lặng lẽ dưới trăng một mình cả đêm, nhưng có một ai đó, thì cái không khí tĩnh mịch kia dường như bị phá vỡ, trong tâm tư  không dễ chịu lắm. Trong khi có thể ngồi nói chuyện với một người bạn không biết uống trà nhưng cùng cái nhìn và quan điểm vẫn dễ chịu hơn.

Cùng sở thích, chưa hẳn cùng cách nhìn.

Tôi vẫn uống trà hằng ngày, một mình trên ngọn đồi hoang vắng. Ít có bóng người lai vãng. Thỉnh thoảng có một chú sóc chạy qua, dương mắt nhìn, rồi chạy biến vào bụi rậm gần đó.

Ban đầu tôi nghĩ tăng sĩ thường uống trà, nhưng không phải thế. Khi hỏi thăm chủ tiệm trà, cô ấy bảo, đủ mọi tầng lớp đều uống trà. Có người chọn những loại trà rất đắt, để uống cũng có, để tặng cũng có. Tăng sĩ thì ít khi đến, có lẽ là được tặng nhiều hơn.

Tôi chỉ muốn hiểu vì sao người uống trà thường cô đơn, dù họ là một nhà hảo tâm, cả ngày với những việc thiện nguyện. Họ luôn có mặt với xã hội, bên cạnh những người cần giúp đỡ, họ đón nhận nhiều yêu mến. Nhưng rồi khi lui về, họ lại một mình bên tách trà muộn, lặng lẽ.

Có lần tôi hỏi một người bạn trà, bạn uống trà từ lúc còn trẻ, bạn có tinh thần xã hội cao, tính hơi nghệ sĩ một chút, nhưng lại làm việc về khoa học, nghiên cứu vi trùng học. viết văn hay, đàn hát. Nhưng tôi vẫn nhìn thấy một nét cô đơn nào đó, bởi rằng, không ai bước tới tận thâm sâu trong tâm bạn được.

Thỉnh thoảng có dịp, chúng tôi uống trà, tôi thường nói nhiều hơn bạn, tuy tôi có vẻ khó tính, nhưng lại ít khi cô đơn. Bạn dễ tính, dễ thông cảm với mọi người, nhưng không ai bước vào tâm bạn được. Bạn thường bảo bạn có một câu ranh ngôn “người nắm tay mình được, nhưng chưa chắc bước vào tâm mình được”.

Mọi điều hình như đều có một giới hạn vô hình, mỗi người là một chất khó có thể hòa tan, có thể vì chưa tìm được chất dung môi thích hợp. Tâm thì quá mênh mông, Duy thức đã chỉ ra một trăm pháp, nhưng khó mà nghiệm hết một trăm pháp trong tâm mình. Mọi tâm niệm trôi qua tinh tế, vì không kịp nhận biết nên cuối cùng vẫn bỏ mất nhiều cơ hội hiểu chính mình.

Và rồi sau một ngày bận rộn với đủ thứ việc cho cuộc sống, tách trà vẫn là một câu hỏi khi đã tạm ngưng mọi bên ngoài. Có thể bạn sẽ bảo tôi, “khiết trà khứ” như bức thư pháp treo trên tường. Nhưng đó chỉ là một lời nói đã chết, nếu chưa đủ sức làm sống lại.

Thế nên tôi vẫn còn cùng bạn uống trà hằng ngày.

Quán Không