Nhớ, ngày xưa theo mẹ đi chùa…

0
121

Ngày xưa lẽo đẽo theo mẹ đi chùa. Chùa  làng có ông Phật nhỏ đắpbằng xi măng,  sơn màu (không đẹp như tượng lớn mà tôi thấy ở các chùathành phố hiện nay). Nhưng, “ông Phật nào cũng hiền, cũng dễ thương hếtđó con”, mẹ nói, vì thế mà tôi yên tâm đi lễ Bụt.

“Mà mẹ ơi, sao trong chùa có cái ông gì le lưỡi, mặt đen, ông đó cóhiền không mẹ?”, tôi hỏi và mẹ xoa đầu tôi, cười mỉm, mẹ bảo: “Đó làNgài Tiêu Diện đó con”, nhìn hình dáng bên ngoài vậy chứ Ngài hiềnlắm!”. Đến giờ tôi mới biết Ngài Tiêu Diện cũng là do Bồ tát Quán ThếÂm hóa thân, lòng từ của Ngài bao la, được xưng danh là “Đại từ Đại bi”.

Ngày xưa, tôi đi chùa và để ý thấy những ông Phật ngồi nghiêm trang,lúc nào cũng mỉm cười nên thắc mắc hỏi mẹ: “Phật ngồi hoài vậy khôngmỏi hả mẹ?”. Lại một nụ cười hiền như Bụt, mẹ giải đáp: “Phật ngồichính là thầy Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni, còn Phật đứng chính là thầy A DiĐà đó con. Và vì đấy là tượng nên cứ giữ nguyên tư thế vậy, không mỏi”.“Thầy A Di Đà là vị Phật mà mẹ vẫn niệm mỗi ngày đó phải không mẹ?”. Mẹ“ừa”, thế là tôi lại cảm thấy vui vui vì mình vừa được biết thêm nhữngvị Bụt mà mình vẫn thường lon ton đảnh lễ cùng mẹ.

Ngày xưa khi con lớn lên một chút và được mẹ dạy: “Con đeo sợi chuỗiở bên mình và nhớ niệm Phật thường xuyên nhen. Con cứ nhớ niệm Phật ADi Đà ấy”. Biết là niệm Phật sẽ được tiếp xúc với lòng bi – trí lớn củaNgài, nhưng hồi xưa… còn nghi dữ lắm. Mẹ nói mà chưa có tin chắc, tinsâu nên có lúc quên niệm. Đến giờ, khi đã thấm cái ý nghĩa sâu xa củacâu niệm Phật chính là mình đang truyền thông với tổng đài “hiểu vàthương”, để gieo tạo nhân thành Phật thì mới thấy tiếc vì mình đã bỏphí quá nhiều thì giờ cho những trò chơi vô bổ.

WKT (2).JPG

Bé tập làm điều phước lành – ảnh: Thái An

Cuộc sống như một vòng xoay, cứ trôi đi, trôi đi và những gì đã quathì đâu có bao giờ lấy lại được. Giống như tuổi thơ đi chùa, hồn nhiênnhìn ngắm Bụt, hồn nhiên sờ vào bụng của Đức Di Lặc… giờ đây đâu cònnữa? Tuổi trẻ, sức khỏe và tất cả những gì thuộc về quá khứ đúng/saimãi mãi chỉ có thể… rút kinh nghiệm. Chợt nhớ đến ý nghĩa của việc sámhối: không chỉ là nhìn nhận lỗi lầm mà còn là quyết tâm sửa lỗi. Vàcũng là nhớ ngày xưa mình đã quên không niệm Bụt thường xuyên để rồihôm nay tự hứa với lòng là “Bụt ơi, con sẽ quay về nương tựa Ngài,trong câu niệm Nam mô A Di Đà Phật”. Đó cũng chính là một cách tiếp nốihành trình của mẹ, hành trình đi về Tây phương!

Ngày xưa… tôi nhớ nhiều lắm, nhớ tiếng kinh cầu, nhớ tiếng mõ khuatrong đêm, tiếng vị thầy trụ trì già ở chùa làng tụng kinh hay ơi làhay. Và nhớ về ngày xưa tôi nhớ cả dáng mẹ tôi ngồi yên, vững chãi vàlần từng chuỗi hạt, miệng niệm niệm. Tôi nhớ – một cách hoài niệm đầyyêu thương ngay giữa ngày hội Vía Đức Bụt A Di Đà!

Nguồn:giacngo.vn