Viết về mẹ

0
127

Vu Lan là dịp để những người may mắn còn cha còn mẹ,thực hành sống yêu thương. Vào ngày Vu Lan, Chùa nào cũng chuẩn bị bông hồng đểtặng, nếu may mắn còn mẹ, bạn sẽ được gắn một hoa hồng lên áo. Nếu như khôngmay- mẹ không còn nữa, bạn sẽ được gắn một bông hoa trắng. Những bông hoa trắngkhi cài lên ngực áo, hình như cả người tặng và người nhận đều không vui. Nétmặt của cả hai đều buồn bã lắm- buồn bã vì con đã mồ côi, như vậy mới biết hếtý nghĩa sự có mặt của cha, mẹ mình trong cuộc đời. “Mồ côi tội lắm ai ơi” Cái tội này khi mất cha, mất mẹ mình mớithấm thía, mới thấu hiểu. Mồ côi, không chỉ đói cơm, khát nước, mà còn đói khátcả tình thương.

Chúng tôi may mắn là còn có mẹ, để mỗi khi đi làm vềtôi được hỏi “Mẹ khoẻ không?” Rồiđược nghe mẹ trả lời “Mẹ rất khoẻ”.Đối với chúng tôi đó là điều hạnh phúc nhất trên đời. Hạnh phúc trong hiện tạimà chúng tôi phải quý trọng và gìn giữ nâng niu.

Mẹ tôi không cao, làn da hơi ngăm ngăm, khuôn mặt phúchậu hiền từ và rất nhanh nhẹn. Mẹ động viên tôi những khi chúng tôi buồn, chúngtôi thất bại. Mẹ luôn lo lắng, mang những điều tốt đẹp đến cho chúng tôi. Mẹdạy dỗ chúng tôi luôn lấy hiếu hạnh làm đầu, từ bước đi dáng đứng, cách nằmngồi và nói năng chừng mực. Là con gái phải đảm đang luôn chăm lo cho góc bếp giađình, phải biết cách mua một miếng thịt thế nào cho ngon, rau tươi và quả ngọt.

Chúng tôi mồ côi Cha, nhưng nhờ sự yêu thương chăm sóccủa mẹ nên chúng tôi không phải chịu cảnh “Lótlá mà nằm”. Tuổi thơ chị em chúng tôi hồn nhiên, bởi có sự yêu thương củamẹ.

Chị em chúng tôi có tất cả 12 người vừa tròn đủ mộtđội bóng đá, mà Mẹ là huấn luyện viên đại tài và hoàn hảo. Người chị cả trongnhà hiện đã ngoài bảy mươi, đứa em út cũng hơn năm chục, hầu hết đều đã là ônglà bà, nhưng đối với Mẹ chúng tôi cũng vẫn là những đứa con bé nhỏ của Mẹ nhưngày nào, vẫn còn khoanh tay xin lỗi khi bị Mẹ rầy la. Đó cũng là truyền thốnggiáo dục đạo đức trong gia đình của Mẹ.

Mẹ hãnh diện vì con mẹ nay đã lớn và thành đạt. Nhưng“Con dù lớn vẫn là con của Mẹ, đi hết cuộc đời lòng Mẹ vẫn theo con.”,Con vẫn cần sự nâng đỡ, vỗ về, chở che và nương tựa, Mẹ là nơi con quay về đểchia sẻ những buồn vui.

Mẹ tôi năm nay đã tròn 94 tuổi nhưngvẫn còn minh mẫn, tin thông và nhanh nhẹn, tự lấy taxi đi chợ để chọn lựa nhữngmón đồ mà Mẹ thích, tự nấu ăn một mình không làm phiền con cháu trong nhà.Ngược lại lúc chúng tôi bận rộn với công việc phải đi xa Mẹ luôn lo lắng: tao ởvới con Bảy không ai giữ nhà cho con Mười, con Út… đứa nào Mẹ cũng lo “Những ngôi sao thức ngoài kia Chẳng bằng mẹđang thức vì chúng con,  Đêm nay con ngủgiấc tròn Mẹ là ngọn gió của con suốt đời”. Hay là “ Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ. Gánh nặng cuộc đời không aikhổ bằng cha.  Nước biển mênh mông không đong đầy tình Mẹ. Mây trời lồnglộng không phủ kín công cha. Tần tảo sớm hôm Mẹ nuôi con khôn lớn. Mang cả tấmthân gầy Cha che chở đời con.  Ai còn Mẹxin đừng làm Mẹ khóc đừng để buồn lên mắt mẹ yêu thương ”

Vừa rồi là ngày giỗ Cha, chị emchúng tôi tụ về đông đủ cả nhà, tự  tayMẹ làm tất cả những món ăn mà lúc sống Cha rất thích. Chúng tôi góp phần phụ Mẹtrong ngày giỗ Cha nhưng Mẹ nói rằng “ khôngcần, giỗ chồng tôi để tôi tự lo” thế là tất cả chị em chúng tôi cười ồ sungsướng. Cười vì được ăn bữa cỗ hả hê mà không mất tiền…nhưng thật sự chúng tôicười vì mừng và sung sướng, bởi ở tuổi  94rồi mà Mẹ vẫn khỏe mạnh, còn minh mẫn hóm hỉnh pha trò tạo không khí vui vẻ vớicác con các cháu “Mẹ nay tuy đã già rồi,già rồi nhưng vẫn vui tươi, ngày ngày con cháu ước mơ, mong sao Mẹ sống muônđời…”. Trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời giống mẹvì con, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Với chúng tôi cũng vậy,mẹ là người quan tâm đến chúng tôi nhiều nhất, cũng là người mà chúng tôi yêuthương quý trọng nhất trên đời này.

Chị em chúng tôi rất tự hào kiêuhãnh và : “Cám ơn đời mỗi buổi sớm maithức dậy cho chúng con có thêm ngày nữa để gọi hai tiếng Mẹ ơi”.

Mùa Vu Lan năm nay lại về, xin cầu chúc cho hai đấngsinh thành khắp cả mười phương luôn được an lành và hạnh phúc trong tình thươngyêu và kính trọng của con cháu. Xin cài lên áo anh, chị, em một đóa hoa hồng đểbiết là mình đang rất hạnh phúc là còn có Mẹ. Và “Vu Lan đến thêm ngườicài hoa trắng, trần gian buồn thêm một kẻ mồ côi”, xin chia buồn vớinhững ai đã không còn có Mẹ trên đời.  

Chân thành cám ơn sự chú ý lắng nghe của Quý Chư TônHiền Đức Tăng Ni và Quý phật tử.

                                                              ĐTPS Hoa sen 1 CDP

                                                       Diệu Tâm Nguyệt Phẩm Minh Thu