Viết cho Cha Mẹ

0
351

Công cha như núi ngất trời

Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông

Núi cao biển rộng mênh mông

Cù lao chín chữ, ghi lòng con ơi!

Đọc xong bốn ca dao trên, em cảm thấy rằng tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái là vô bờ bến. Vậy mà lâu nay, con nào hay biết gì. Nhân dịp lễ Vu Lan về, con xin viết bài văn nói lên suy nghĩ của con về người mẹ kính yêu.

Trên đời này người mà con yêu thương và kính trọng nhất đó là mẹ của con. Đối với con mẹ là đẹp đẽ và thiêng liêng nhất. Vì mẹ đã ban tặng cho con một hình hài đẹp đẽ như bao người. Cuộc đời của mẹ là một kỳ quan vĩ đại. Tình thương của mẹ dành cho con như nước đại dương mênh mông. Trái tim của mẹ là một dòng thơ bất tận. Tâm hồn mẹ là một bài thơ tuyệt tác, êm đềm nuôi con lớn từng ngày. Đi qua năm tháng gian truân nuôi con khôn lớn, mẹ lại thêm nhiều nếp nhăn, sợi tóc bạc trên tấm thân cằn cỗi. Tuổi thơ của con ngày càng đẹp bao nhiêu, thì tuổi xế chiều của mẹ dần mòn bấy nhiêu. Thế mà có lúc con nào hay biết sự nhọc nhằn khổ cực của mẹ, ngày đêm tảo tần nuôi con nên người. Con cứ hồn nhiên rong chơi theo đuổi tuổi thơ không chút buồn lo. Khi con đã ý thức về tình mẹ cao sâu như biển trời là lúc con sắp trưởng thành. Bây giờ, con rất vui và hạnh phúc khi con còn có mẹ. Cho dù đi tới đâu ở xa bao nhiêu con cũng sẽ không bao giờ quên được cội nguồn yêu thương của mẹ. Thân tình mà mẹ dành cho con là vô bờ bến. Con sẽ không bao giờ lớn khôn thành đạt khi không có mẹ và tình yêu thương của mẹ dành cho con. Vì:

“Mỗi người trên thế gian này chỉ có duy nhất một và chỉ một người mẹ mà thôi”

Và đó cũng là một hoài niệm bất hủ ân tình. Để con biết rằng: “Tình yêu thương của mẹ dành cho con là cao vời vợi, không thể đo lương bằng thời gian, không gian. Cho dù con có hỗn láo, xấu xí hay khờ khạo như thế nào chăng nữa, mẹ luôn là người dành cho con một tình thương to lớn. Những lời khuyên nhủ, răn dạy chân tình của mẹ sẽ giúp con tỉnh ngộ, để quay về với đạo lý. Tìm về nguồn hạnh phúc khi con còn có mẹ. Con biết rằng, cho dù con có yêu thương, hiếu thảo với mẹ thế nào chăng nữa, thì vẫn chưa đền đáp được ơn sinh thành như biển trời của mẹ. Phải nói rằng, thật sự rất hạnh phúc khi mỗi mùa Vu Lan về được cài lên ngực một đóa hoa màu đỏ thắm. Nhưng con biết rất nhiều bạn mãi mãi không bao giờ được hạnh phúc như vậy. Mà mỗi mùa Vu Lan về phải âm thầm cài lên ngực một đóa hoa màu trắng, trắng như cuộc đời khó nhọc bần cùng của mẹ.

Nhặt cành hoa trắng chia phôi

Mới hay mình đã mồ côi côi cuộc đời

Đêm nay mưa gió đầy trời

Nhói lòng con nghẹn tiếng lời Vu Lan

Hoa trắng chiều Vu Lan

                                                                             Mây Ngàn

Dù dĩ vãng có phai màu hoa trắng

Mà con cài thương nhớ mẹ Vu Lan

Bao mùa hoa, bao năm tháng phai tàn

Con vẫn nhớ mẹ hiền bên giậu trắng

Một đóa hồng thương nhớ

Phương Vân

Xin chia buồn với những bạn đã không còn mẹ. Nỗi mất mát to lớn không gì có thể bù đắp. Hãy vui vẻ cho dù mẹ còn sống hay đã mất. Mẹ luôn dõi theo những bước chân con đi:

“Con không buồn khi con cài hoa trắng

Vì trong hoa con thấy mẹ đang cười.”

Nhưng dịp lễ Vu Lan, con xin gửi đến mẹ lời tri ân sâu sắc, con muốn nói với mẹ rằng:

“Mẹ ơi! Con thương mẹ nhiều lắm!

Con thật hạnh phúc khi con còn có mẹ.”
Một đoàn sinh Mái Ấm Tình Thương Diệu Pháp