Tự sự của ca sĩ Phương Thanh

0
132

<v:imagedata o_href="http://phattuvietnam.net/thumbnail.php?file=/2009/8-9-phuong-thanh-1.jpg&size=article_medium" src="file:///C:UsersASUSAppDataLocalTempmsohtml11clip_image001.jpg”>

“Khi biết tôi lên chùa rồi có cả pháp danh, bạn bè thân thiết đều ngạc nhiên… Tôi không còn ước vọng cao xa nữa, cũng chẳng sân si làm gì” – ca sĩ Phương Thanh chia sẻ

Từng nghĩ đến việc phát hành một cuốn tự truyện từ khi cuộc sống của tôi có sự hiện diện của bé Gà (con gái của ca sĩ Phương Thanh), không phải để bằng bạn bằng bè hay tham gia vào cuộc chơi chung của thị trường nhạc Việt mà để trải lòng.

Thế nhưng cuộc sống cứ thế trôi qua với bao bộn bề, cuốn trôi cả những dự định, ý tưởng của tôi lúc nào không hay. Cái tính mau quên ấy khiến cho không ít lần người khác hiểu lầm thiện ý của mình. Đành chịu vậy. Cha mẹ sinh con, trời sinh tính. Tôi cũng chưa từng nghĩ phải thay đổi điều gì đó ở con người mình. Tính cách ấy mới là Phương Thanh chứ!


Ngôi sao cũng có thời


Từ trước đến nay, tôi luôn là người khiêm tốn, không thích nói nhiều về mình (trừ đề tài liên quan đến bé Gà) nhưng đủ thẳng thắn để không ngần ngại bộc bạch những điều mà tôi nghĩ. Có lẽ đó chính là lý do tôi luôn xuất hiện trên mặt báo với những cái tít gây sốc.

Khán giả cần thông tin và báo chí khai thác những chuyện gây sốc từ người của công chúng là điều dễ hiểu nhưng không ít bài viết về tôi gây sốc thấy nực cười quá.

Trước nay, tôi nói chuyện với bất cứ người nào cũng rút ruột rút gan mình ra như với người thân; gặp chuyện không phải là đùng đùng nổi giận, đi gặp người gây ra chuyện để làm cho ra phải trái. Nhưng bây giờ thì thôi, mình đúng hay sai tự mình biết, người thân biết. Thế là đủ.


Từ dạo sinh bé Gà, tôi nhận được nhiều lời khen rằng mình dịu dàng, đằm thắm hẳn ra. Có lẽ điều đó đúng thật và bằng chứng là tôi ăn mặc, nói năng hay chọn ca khúc cũng khác trước nhiều. Tôi hạnh phúc với điều đó lắm.

Nhưng dường như khán giả thì không thích vậy. Khán giả thích tôi cứ như ngày xưa, hát hò, nhảy múa hết mình trên sân khấu như cái thuở tôi 20 tuổi. Thì thôi vậy. Dẫu sao, đó cũng là điều tôi muốn. Với những người thích tôi như xưa, tôi sẽ như xưa.

 

<v:imagedata o_href="http://nld.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2010/04/24/8-9-phuong-thanh-1.jpg" src="file:///C:UsersASUSAppDataLocalTempmsohtml11clip_image002.jpg”>
Ca sĩ Phương Thanh. Ảnh: QUỐC HUY


Với những môi trường biểu diễn cần sự êm dịu sâu lắng như phòng trà, tôi lại được thỏa sức đắm chìm trong những bản tình ca ngọt ngào. Tôi muốn được là chính tôi ở thì hiện tại, đằm thắm, dịu dàng và mới mẻ hơn trước. Nói cho cùng, phụ nữ vẫn mềm yếu dù họ có cố tỏ ra mạnh mẽ, gai góc đến mức nào.


Không ít lần tôi nhận được câu hỏi nửa như đùa cợt nửa chừng cảm thông: “Phương Thanh hết thời”. Tôi hiểu cảm giác của mọi người khi tôi  từng có vị trí cao trên thị trường âm nhạc nhưng giờ vị trí đó đã không còn thuộc về mình.

Điều đó là tất yếu của cuộc sống, có gì đâu phải buồn. Thời của tôi thuộc về những năm 90 của thế kỷ trước. Hơn 20 năm theo nghề hát, cảm giác, trạng thái nào tôi cũng đã trải qua. Tôi cũng có tham vọng luôn là ngôi sao hàng đầu nhưng tôi hiểu rằng ở thời nào sẽ có ngôi sao của thời đó.


Khát vọng mái ấm gia đình


Mỗi người đều có số phận cả. Điều quan trọng với tôi hiện tại không phải là tôi đang ở vị trí thứ mấy trong làng ca hát mà tôi đã và đang làm được những gì cho cuộc đời này. Sau bao năm, tôi vẫn đứng được trên sân khấu, vẫn được nghe khán giả gọi tên mình. Điều đó chẳng phải hạnh phúc quá rồi sao? 


Thật ra, cuộc sống của mỗi người luôn có những “đỉnh” khác nhau cần chinh phục ở những thời điểm khác nhau. Tôi cũng vậy. Trước đây, tôi như con trâu điên nổi loạn, không biết mệt mỏi với công việc. Tôi thích gì thì làm nấy mà chẳng cần quan tâm sẽ ra sao ngày sau.
Nhưng giờ thì khác rồi. Cái “đỉnh” mà tôi đang muốn chinh phục là một mái ấm gia đình, sống hòa thuận, vui vẻ. Gia đình thực sự là nơi thuộc về mình. Tôi sinh bé Gà và muốn có thêm một đứa con trai nữa.

Tôi biết không ít người thắc mắc, nghi ngại bởi thực tế tôi vẫn là người chưa có chồng. Nhưng điều đó có quan trọng gì. Tờ giấy kết hôn chỉ là thủ tục. Hiện tôi đang hạnh phúc bởi tôi và con mình được sự quan tâm, yêu mến của người đàn ông của riêng tôi. Với tôi như vậy là quá đủ.


Đón nhận cuộc đời bằng sự yêu thương


Khoảng thời gian qua với quá nhiều thông tin bàn tán ồn ào, người hiểu tôi thì cảm thông, người không thích thì dè bỉu: “Phương Thanh cố tình làm nổi”. Tôi cũng mệt mỏi lắm. Dẫu vậy, tôi vẫn cảm ơn quãng thời gian đó bởi nó cho tôi điều kiện để đối diện với chính mình.

Và tôi đã nhận ra rằng sự nghiệp hay bất cứ điều gì lớn lao chăng nữa cũng không quan trọng bằng sự an tâm. Khi biết tôi lên chùa rồi có cả pháp danh, bạn bè thân thiết ngạc nhiên: “Tính con Chanh thế mà quy y được. Hay thiệt!”. Tôi vui lắm. Không phải vui vì lời khen của bạn bè mà vì mình đã tìm được chân lý cho đời mình.

Tôi không còn ước vọng cao xa nữa, cũng chẳng sân si làm gì. Điều quan trọng hơn, tôi không còn giận những người từng làm tôi buồn đau nữa. Tôi sẽ đón nhận tất cả những điều tốt, xấu đến với mình bằng sự yêu thương. Không phải tôi cao thượng gì nhưng là để tôi được bình yên trong quãng đường còn lại của mình.

Theo: Người Lao động