Tôi tặng tiền để cô giáo quan tâm con mình hơn

0
108

Vật chất càng ngày càng làm biến đổi giá trị của con người, khiến người ta sống mà phải nghi kị nhau, không biết nên tin vào ai. Có những điều mắt thấy tai nghe vẫn không dám tin. Vậy làm sao để lấy lại được lòng tin đây?

Xem thêm: Đi tìm chiếc giếng đồng cô đơn

Tần ngần một lúc trước hàng núi hộp, lon các nhãn hiệu sữa, tôi quyết định chọn cho con mình sữa của một hãng nổi tiếng sau khi cô bé đã “kinh” quá hơn chục loại nhãn hiệu khác nhau. Chợt thấy lòng tin của mình bị đánh đố: điệp khúc sữa tăng giá chủ yếu là do phải chiết khấu cao cho các đại lý, còn về chất lượng thì miễn bàn, sữa nào cũng “nhai” mãi câu: thông minh vượt trội, thần đồng tương lai. Thôi đành để cho các nhà khoa học phân tích xem sữa của hãng nào là tốt nhất.

Cuộc sống tốt đẹp luôn được xây dựng trên một lòng tin vững bền. Vậy mà đôi khi lòng tin bị lung lay, làm cuộc sống chúng ta mất cân bằng, chẳng biết bám víu vào đâu, bởi những giá trị tốt đẹp của lòng tin bị “lợi dụng”, bị “mua bán”. Buồn thật.

Tôi đang ngồi uống cà phê ở góc phố, một bà lão hom hem, lưng còng, tay gậy, giọng run run xin ít đồng lẻ. Bà cụ cẩn thận xếp những đồng lẻ xin được vào túi và tiếp tục lên đường. Nhưng ngạc nhiên chưa: khi quay lưng lại, bà biến thành một người khác: lưng hết còng, hoạt bát hẳn. Vậy là sao? Thôi đành phải tự hiểu, đó cũng là một nghề.

Mẹ tôi vẫn thường dạy: Những vị sư đi khất thực là những bậc đạo hạnh. Mục đích của họ là vừa xin ăn để nuôi thân, nhưng trên hết là có thể gần dân chúng, hướng dẫn “đạo”. Hình ảnh nhà sư nét mặt bình thản, chân bước chậm như “bỏ quên” mọi sân si trên cõi tạm ồn ào, náo nhịệt làm tôi rất ngưỡng mộ. Vậy mà đôi khi ta bắt gặp trên phố nhà sư tay bưng bình bát, chân sải bước rõ dài, mắt láo liên nhìn thiên hạ. Chợt chạnh lòng bởi những người mệnh danh là đệ tử Đức Phật lại làm cho lòng tin vào lời dạy của Ngài bị lu mờ.

Quan hệ thầy trò lâu nay được nhắc đến nhiều trên báo chí. Người thì tức giận cho rằng “học trò ngày nay hỗn láo quá, không còn như xưa”, người thì thở dài “tại người thầy không gương mẫu”. Xin thưa rằng, cái gốc vẫn là niềm tin bị đánh mất. giữa bao thứ cơm, áo, gạo, tiền, nhà, xe hơi…. Vật chất là thước đo kết quả của người thầy thì làm gì còn chữ “Tâm”, niềm tin của học trò đối với thầy cô bị lung lay chính là hệ lụy của việc phần lớn các bậc phụ huynh coi giáo dục là sự đánh đổi vật chất mà họ bỏ ra để mua được.

Tôi thẫn thờ, bất lực khi hàng tháng phải “tặng” cô giáo thêm tiền để con mình được quan tâm nhiều hơn. Điều tôi muốn nói không phải là tôi không đủ tiền nhưng quan trọng hơn là cảm thấy hình như có điều gì đấy thay đổi, phải chăng là niềm tin bị tổn thương?

Trên một diễn đàn tình cờ tôi đọc được một câu hỏi rất thú vị: Thanh niên ngày nay có mất lòng tin không, khi báo chí vẫn đưa tin về những tệ nạn tiêu cực tham nhũng đây đó vẫn tồn tại? Có chứ, đương nhiên là họ sẽ nghiêng ngả, lòng tin của họ bị lung lay, nhưng bản chất của vấn đề chính là chúng ta lấy lại niềm tin ở họ như thế nào.

Xin được đánh thức lòng tin ở mỗi người. Hãy để con cái chúng ta tin vào một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Hiền Nguyễn (VNE)