Thuyền trưởng cuộc đời tự lao vào tâm bão

0
131

Đi thẳng vào tâm bão nên tàu không bị lật.

Chuyện kể rằng sau mộttrận bão lớn chỉ còn một con tàu của thuyền trưởng Tiến quay về cảng.Các nhà báo đến phỏng vấn vị thuyền trưởng tại sao các tàu khác bị lậtđắm mà tàu của ông vẫn trở về. Thuyền trưởng Tiến khẽ khàng: “Tôi luônlái tàu lao thẳng vào tâm bão”. Đúng thế, nếu lái tàu né tránh, bỏchạy, bão sẽ tạt vào mạn tàu và lật úp chiếc tàu ngay lập tức.

Cáigì  đã xảy ra là có lý của nó. Cuộc đời chúng ta cũng vậy. “Ví thử cuộcđời bằng lặng cả, anh hùng hào kiệt có hơn ai!”. Sóng gió làm cho mỗichúng ta vững vàng và mạnh mẽ thêm. Đấy mới chính là cuộc sống thực.

Chẳngai mong đợi sóng gió, nhưng nếu chỉ nhăm nhăm né  tránh để đi tìm mộtchỗ phẳng lặng, đấy chỉ  là phương án tạm thời. Đời mà, luôn đầy sónggió. Nhiều khi tránh lại còn nguy hiểm hơn. Biết đâu, “Tránh vỏ dưa lạigặp vỏ dừa!”.

Người ta né tránh sóng gió cuộc đời vì lầm tưởng đó là do khách quan. Không phải vậy.

Sónggió thiên nhiên cũng chính do con người tạo nên. Hoặc con người đãkhiến sóng gió thiên nhiên khắc nghiệt hơn. Họ hủy hoại môi trường, tànphá thiên nhiên. Họ đảo lộn mọi thứ, làm mất sự hài hòa, mất cái tựnhiên vốn dĩ của thiên nhiên.

Sóng gió  đời người cũng vậy.”Nhân chi sơ, tính bản thiện”. Nhưng vì cuộc sống đua đòi vật chất,hướng ngoại ganh đua. Ta ăn uống vô chừng vô độ. Ta tiêu xài vô lối. Tasinh hoạt bất cần giờ giấc. Ta hủy hại những nhu cầu nội tại của cơthể, làm mất thăng bằng sự bình an.

Vì vậy suốt ngày ta vật lộnvới bản thân, mất khả năng sáng suốt nhìn nhận sự đời. Ta nhìn nhận, xửlý sự việc một cách thiển cận, cẩu thả, có bé xé ra to, có ít xít ranhiều.

Và quan trọng nhất ta luôn đổ tại người khác. Luôn “khôngphải cháu”. Đổ tại là tự hại.  Tâm bão thiên nhiên ở bên ngoài. Tâm bãocủa cuộc đời lại nằm sâu trong tâm can ta. Mốt hiện đại là nhảy việc. Mỗi khi có khó khăn là bỏ cơ quan chạy. Tồi tệ hơn nữa là bỏ cả gia đình con cái để sướng thân. Nhảy việc chưa quan trọng, thói quen hơi tý bỏchạy thật là nguy hiểm. “Sống chết mặc bay thằng này chạy trốn”. Chạytrốn là tự đào mồ chôn mình.

Thiên tai ngày càng nặng nề hơn. Khủng hoảng kinh tế thế  giới ngày càng trầm trọng hơn. Ta không thể thay đổi được thiênnhiên đất trời. Không thể thay đổi được cả xã hội loài người. Ngay cảcon đẻ, ta nuôi nấng dạy dỗ hàng chục năm trời vậy mà nhiều khi vẫnphải tự thay đổi để hợp với chúng, xóa đi những “hẫng hụt thế hệ”.

Chỉ  có đối mặt với chính mình ta mới có cơ  tìm ra giải pháp.Hãy điều chỉnh chính mình trước khi điều chỉnh người khác. Không giảithích, không chỉ trích, không lảng tránh mà hãy tìm giải pháp. Chỉ cóchính bạn mới tìm ra được cái tối ưu nhất cho bạn cho tôi, cho xã hội.

20tuổi người ta muốn thay đổi cả thế giới. 30 tuổi người ta chỉ muốn thayđổi đất nước mình. 40 tuổi người ta muốn thay đổi quê hương làng xómmình. 50 tuổi người ta chỉ còn muốn thay đổi gia đình mình. Và 60 tuổi,người ta ngậm ngùi “cố gắng tự thay đổi bản thân”. Đừng để đến 60 tuổimới bắt đầu làm lại cuộc đời. Hãy thay đổi, để tuổi 20 thay đổi cả thếgiới.

Tu thân, tề  gia, trị quốc, bình thiên hạ. Hãy đối mặt vớichính mình, hãy bắt đầu từ chính mình. Hãy thay đổi từ sâu thẳm tâm ta.Thay đổi từ trong ra ngoài.

“Ốc không mang nổi ốc làm sao mangcọc”. Mình chưa tốt lên làm sao gia đình tốt lên, quê hương làng xómtốt lên, đất nước tốt lên, làm sao chinh phục thế giới.

(nguồn: Bee)