Thực hư chuyện cậu bé ‘đầu thai’ ở Vụ Bản

0
116

Câu chuyện về cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến (Thị trấn Vụ Bản, Nam Định) đãnổi tiếng tới mức khắp cái thị trấn nhỏ này, từ già đến trẻ ai ai cũngcó thể kể rành mạch, thông tường.

Cháu Nguyễn Phú Quyết Tiến

Cổng nhà anh Tân có 3 cháu nhỏ khoảng 9-10 tuổi đang nô đùa. Thấy tôicất lời hỏi thăm, một cháu bé nhìn trắng trẻo, ngôi ngô nhất trong đámtrẻ nhanh nhảu: “Cô hỏi bố cháu à! Bố cháu đang ở trong nhà. Cô vàouống nước để cháu gọi bố”. Trong lúc chúng tôi đang ngờ ngợ đoán chừngcậu bé lúc nãy chính là bé Tiến “nổi tiếng” tiêu tốn không ít giấy mựccủa báo chí, thì anh Tân bước ra.

Câu chuyện “tái sinh” kỳ lạ

Anh Tân và chị Thuận cưới nhau được 6 năm mới sinh được cháu Nguyễn PhúQuyết Tiến (28/2/1992). Cháu Tiến lớn lên bụ bẫm, xinh xắn, trong sựyêu chiều hết mực của cả gia đình. Thế nhưng, đến năm cháu 5 tuổi, taihọa bất ngờ ập xuống.

Hôm đó vào buổi chiều tháng Giêng, anh Tiến đang nằm đọc báo bỗng giậtnảy mình chồm dậy, ruột gan như lửa đốt. Anh gọi chị Tân bảo: “ThằngTiến đâu, tìm nó về đi”. Chị Tân tìm gọi mãi nhưng không thấy Tiến đáplại, ra phía bờ sông gần nhà chị chỉ nhìn thấy đôi dép cháu để trên bờ.Dưới dòng nước xanh ngắt nhìn thấu tận đáy, không thấy điều gì bấtthường. Chị chạy về báo anh Tân. Bỏ tờ báo, anh hớt hải ra phía bờ sôngthì nhìn thấy xác cháu Tiến nổi cách bờ 3m.

Con sông nơi cháu Tiến chết đuối cách đây 10 năm.

“Tôi lao xuống dòng nước, ôm chặt lấy con nhấc lên bờ. Nhưng tất cả đãquá muộn!”, giọng anh lạc đi, không giấu vẻ kinh hoàng khi nhớ về cáingày đau thương ấy.

Cháu Tiến mất đi khiến cả anh Tân, chị Thuận đều như kẻ mất hồn. Nỗiđau càng nhân lên gấp bội khi chị Thuận do vấn đề sức khỏe đ㠓khôngcòn khả năng làm mẹ” nữa. Trong cơn vật vã, bà cụ hàng xóm mà sau nàyanh Tân mới biết là “bà mế” có sang vỗ vai anh và bảo: “Con yên tâm,sớm muộn gì nó cũng tìm về với con thôi!”. Khi ấy vì quá đau buồn anhcũng coi lời bà như lời an ủi của những người hàng xóm tốt bụng khác.

Năm 2006, cả hai vợ chồng vẫn chưa nguôi nỗi đau mất con thì nghe cóngười rỉ tai ở Xóm Cọi, xã Yên Phú, Lạc Sơn, cách nhà anh chị chừng 3kmcó cháu bé nghi là “con lộn” của Tiến. Cháu tên Bùi Lạc Bình (sinh ngày6/10/2002) là con một gia đình người Mường nhưng ngay từ khi biết nóiđã khăng khăng bảo mình là con người Kinh, nhà trên thị trấn Vụ Bản.

Vốn chưa bao giờ tin có chuyện “đầu thai” như kiếp luân hồi của nhàPhật, nhưng hai anh chị vẫn đánh bạo tìm đến nhà cháu bé nọ. Thật bấtngờ khi anh chị đến nơi cháu không hề thấy lạ mà gọi bố mẹ xưng con vàquấn quít không rời. Anh chị ngỏ lời mời chị Dự, người sinh cháu Bình,tên bố mẹ “mới” đặt, đến nhà chơi. Nghe thấy thế, Bình vui lắm, trèophắt lên xe hào hứng như đứa trẻ lâu ngày được về nhà.

Vừa vào nhà, Bình đã chạy quanh nhà tìm đồ chơi mà Tiến trước kiathích. Cháu còn tự nhiên vào giường anh Tân, chị Thuận nằm lên đó rồibi bô: “Ngày xưa con thường ngủ chỗ này nhỉ bố nhỉ?”. “Ngay khi nhìnthấy cháu, nghe cháu nói, và thấy những hàng động của cháu vợ chồng tôinhư chết đứng. Tất cả đều giống hệt như cháu Tiến thủa trước, có khácchỉ là khác về hình hài mà thôi”, anh Tân kể.

Kể từ ngày gặp cháu Bình thì ăn ngủ chẳng yên bởi giữa hai người vớiđứa trẻ xa lạ dường như có mối thâm tình gì đó day dứt lắm. Nhớ cháu,thương cháu nhưng lại sợ người ngoài bảo muốn cướp con. Vợ chồng anhhiếm muộn, nhưng vợ chồng chị Dự-anh Hoan cũng chỉ có duy nhất cháuBình là con.

Về phần chị Dự, sau lần đến chơi nhà ấy, cháu Bình cứ nằng nặc đòi về“nhà bố mẹ”. Thấy con nhèo nhẹo khóc, chị Dự cũng không biết phải làmsao. Đưa cháu về nhà anh Tân, chị Thuận chơi thì sợ người ta dị nghị là“thấy người sang bắt quàng làm họ”. Nhưng sau một lần Bình bị ốm nặng,sốt cao, cháu cứ luôn miệng “dọa”: “Mẹ không cho con về, con lại chếtlần nữa!”. Hoảng quá, lần này chị đánh liều gọi cho anh Tân đưa cháu vềnhà chơi. Cháu Bình về nhà anh thì khỏe khoắn, vui vẻ, không còn đau ốmnữa.

“Thấy cháu tha thiết quá, sau bao đắn đo chúng tôi dè dặt đề nghị giađình anh Hoan, chị Dự cho cháu về ở với chúng tôi. Thật bất ngờ là cảvợ chồng anh chị và bà nội cháu đều gật đầu đồng ý. Chính bà nội cháucũng bảo rằng: Ngay từ lúc thằng bé biết nói tôi đã biết nó không phảingười Mường rồi”, anh Tân nói.

Theo lời anh Tân, kể từ ngày cháu về với anh chị, hết lần này đến lầnkhác hai người “thử” cháu. Thậm chí, nhiều người hàng xóm cũng sang nhàđể “hỏi chuyện ngày xưa”. Tất cả cháu đều trả lời vanh vách. Từ tên báchàng xóm, đến cô giáo mẫu giáo rồi bạn bè thân của cháu, cháu đều nhớtên. Đường về nhà, hay những câu chuyện nhỏ nhặt như ngày xưa bà nộicho cháu uống bia ở đầu làng cháu cũng nhắc lại, ngay cả việc, “cháu đãtừng chết như thế nào, bị ngã xuống nước ra sao”…

“Dù trước đó, chưa một lần tin có chuyện “hoang đường” như thế, nhưngđến lúc ấy cả vợ chồng tôi đều hoàn toàn tin rằng Bình chính là cháuTiến, con chúng tôi 10 năm về trước”, anh Tân kể.

Từ ngày về ở với anh chị Tân, Thuận, Bình nằng nặc đòi gọi tên là Tiến, ngay cả tên đệm cháu cũng đòi giữ.

“Hãy coi con cháu những đứa trẻ bình thường”

Bé Tiến bây giờ đã bước sang tuổi thứ 9. Cháu trắng trẻo, khôi ngô,ngoan và lễ phép nhưng cũng hiếu động hệt như những đứa trẻ cùng tranglứa khác. Khi chúng tôi ngồi nghe anh Tân kể chuyện thì Tiến khôngngừng nô đùa trước sân, chọc tổ ong khiến anh Tân mấy bận phải đứng dậynạt cháu.

Câu chuyện dang dở thì chị Thuận mẹ cháu về, thoáng qua những dè dặtban đầu, nhắc đến con chị cười nói xởi lởi lắm. Lần dở từng trang sáchcủa cháu, đôi mắt chị vẫn ánh lên niềm hạnh phúc vô hạn: “Cháu đi họcmấy năm liền đều đạt học sinh giỏi…”. Rồi chuyện trường, chuyện lớp,chuyện nghịch ngợm của trẻ nhỏ làm bầu không khí rộn ràng hẳn lên.

Mải chuyện đã quá trưa tự lúc nào, chị Thuận giữ chúng tôi ở lại ăncơm, chúng tôi cũng vui vẻ đồng ý. Khi mâm cơm đã dọn tinh tươm, Tiếnvẫn đứng ngoài sân mê mải đọc cuốn Hương Hiếu Hạnh củanhà sư Thích Tâm Hiệp viết về trường hợp “đầu thai” của Tiến. Nghe anhTân bảo, nhà sư sau khi nghe câu chuyện của Tiến đã viết một bài introng tập sách Hương Hiếu Hạnh và tặng anh chị một cuốn. Từlúc rõ mặt chữ, Tiến lúc nào cũng cầm cuốn sách và đọc đi đọc lại câuchuyện kể về mình. Những câu chuyện ngày xưa cháu cũng dần quên.

Tiến bên bố mẹ “nuôi”.

Tôi đứng dậy gọi Tiến vào ăn cơm thì bất chợt cậu bé nắm tay tôi lắclắc, chỉ ra phía con sông sau nhà: “Cô ơi, ngày xưa cháu chết ở kiakìa”. Dù đã nghe câu chuyện của cháu nhưng câu nói bất chợt của Tiếnvẫn khiến tôi lạnh sống lưng.

Sau bữa cơm đầm ấm, chúng tôi xin phép hai anh chị tiếp tục lên đường.Trước khi đi, anh Tân trầm ngâm: “Nhà nghiên cứu Nguyễn Phúc Giác Hải,Trung tâm tiềm năng con người đã nhiều lần điện thoại gặp nhưng tôi đềutừ chối. Hiện giờ, tôi chỉ muốn mọi người hãy coi cháu như những đứatrẻ bình thường khác. Cháu Tiến giờ ở nhà tôi với tư cách là “connuôi”. Cháu vẫn thường xuyên qua lại nhà mẹ đẻ…”.

TS Vũ Thế Khanh, Tổng giám đốc Liên hiệp Khoa học Công nghệ – Tin học Ứng dụng (UIA):

Nếu giải thích theo luật nhân quả, kiếp luân hồi và lý thuyết nhânduyên trong phật giáo thì câu chuyện không có gì lạ cả.

Cá nhân tôi đã tham gia chương trình: “Giao lưu ngoại cảm” để tìm mộliệt sĩ và các khả năng đặc biệt khác do 3 cơ quan hợp tác nghiên cứu(Liên hiệp Khoa học UIA; Viện Khoa học Hình Sự Bộ Công An, Trung tâmbảo trợ Văn hóa Kỹ thuật truyền thống, Hội Khoa học Lịch sử) nghiên cứunhiều sự vật, hiện tượng lạ, khả năng đặc biệt của con người trong cuộcsống.

Gần 15 năm qua, tôi cùng nhiều giáo sư đầu ngành đã nghiên cứu và ghinhận nhiều trường hợp tương tự như câu chuyện trên. Thậm chí, trên thếgiới cũng có những hiện tượng như thế. Tuy nhiên, cũng như nhiều hiệntượng khoa học chưa thể lý giải trong cuộc sống khác, chúng tôi mớidừng ở bước ghi nhận và đang tiếp tục nghiên cứu phân tích. Trong thờigian tới, chúng tôi sẽ tổ chức hội nghị Khoa học để lý giải làm rõ mộtsố hiện tượng theo các góc cạnh khác nhau.

(Theo BĐVN)