Tập Cận Bình bị cuốn hút bởi đạo Phật *

0
124

Tác giả Andreas Lorenz dựa trênnhững bức điện tín ngoại giao Mỹ đã có bài viết về ông Tập Cận Bình đăng trêntrang Spiegel (Đức). Chúng tôi xin giới thiệu với độc giả.

Ông không tham nhũng, và tiềndường như không phải là điều quan trọng với ông. Ông thích nước Mỹ, và từng bịthôi miên bởi những điều thần bí của đạo Phật và thích thú võ thuật châu Á.

Vào ngày 18/10, Uỷ ban Trung ươngĐảng Cộng sản Trung Quốc (CPC) đã bổ nhiệm ông Tập Cận Bình, 57 tuổi, đảm nhậnchức vụ Phó Chủ tịch Quân uỷ Trung ương. Điều này gần như khẳng định rằng, ôngđã được chọn lựa để kế nhiệm ông Hồ Cẩm Đào làm lãnh đạo CPC và Chủ tịch TrungQuốc năm 2012, trở thành một trong những người quyền lực nhất thế giới, nếukhông nói là là người quyền lực nhất.

Nhưng ai là Tập Cận Bình?

Những người Trung Quốc thậm chíbiết ông ít hơn nhiều người vợ nổi tiếng của mình. Ca sĩ Bành Lệ Viên, 47 tuổi,người có những chuyến lưu diễn khắp Trung Quốc để cất lên những khúc ca ca ngợiĐảng, đất nước. Một phụ nữ đẹp, quyến rũ và tài năng, một nữ tướng hai sao trongquân đội Trung Quốc.

Rấtnhiều năm, bà là người không thể thiếu được trongchương trình Đại nhạc hội chào năm mới của Đài truyền hình trung ươngTrung Quốc – sự kiện quan trọng nhất của truyền hình Trung Quốc.

Nguồn gốc gia đình

Tuy nhiên, ít năm gần đây, danhtiếng của chồng bà Bành Lệ Viên, ông Tập Cận Bình đã trở thành tâm điểm thu hútchú ý hơn. Đại sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh đã đưa ra những thông tin chính xác về vịlãnh đạo tương lai của Trung Quốc. Theo nguồn tin Mỹ, ông Tập là người “cực kỳtham vọng”, một người đàn ông tốt. Ông cũng xuất thân trong một gia đình tốt.Ông là con trai của nhà cách mạng, nguyên là phó thủ tướng Tập Trọng Huân – làmột vị “thái tử”, một trong các thành viên của tầng lớp con cháu các lão thànhcách mạng Trung Quốc.

Theo nội dung của một trong cácbức điện tín của đại sứ quán Mỹ, ông Tập trưởng thành trong một môi trường “đượcchở che”. Ông trải qua thời niên thiếu ở một quận Bắc Kinh chuyên dành cho cácquan chức cao cấp. Về lý thuyết, Trung Quốc chính chức không phân chia tầng lớp,những cộng đồng nơi ông ở có sự phân định hàng ngũ rất chặt chẽ: Thành viên BộChính trị có nhà tốt hơn, ô tô công lớn hơn và được mua sắm ở những cửa hiệu tốthơn là các bộ trưởng hay thứ trưởng.

Tầng lớp con ông cháu cha củanhững gia đình ấy “thừa hưởng và nắm rõ” từ thế hệ đi trước rằng, một ngày nàođó, họ sẽ được chọn lựa để “nắm giữ vị trí thích hợp trong tầng lớp lãnh đạoTrung Quốc”.

Năm 1966, Cách mạng Văn hoá nổra, những người đối lập với Chủ tịch Mao bấy giờ bị thanh trừng. Cha của ông Tậpbị bắt giam, còn bản thân ông phải tới vùng nông thôn, làm việc trên những cánhđồng.

Đầu những năm 1970, ông và nhiềuvị “thái tử” khác được phép trở lại Bắc Kinh. Nhưng trong khi rất nhiều bạn bècùng thời sung sướng với môi trường tự do mới, ông lại lựa chọn một con đườngkhác. “Ông lựa chọn để tồn tại bằng cách trở thành đỏ phải thật đỏ”, nguồn tincủa đại sứ quán Mỹ nhấn mạnh.

Kẻ không may

Năm 1974, bất chấp thực tế là,người cha còn ở trong tù, ông Tập gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc – một quyếtđịnh khi ấy khiến ông gây mất lòng tin cho các “thái tử” cùng lứa. Trong khi bạnbè mải mê theo đuổi văn chương phương Tây, ông Tập lại đọc tác phẩm của KarlMarx và thậm chí gia nhập uỷ ban “công nông binh”. Sau đó, ông theo học trườngđại học danh tiếng Thanh Hoa ở Bắc Kinh. Đầu tiên, ông học ngành hoá chất và chủnghĩa Max trước khi có bằng tiến sĩ luật học năm 1979.

Rời trường học, ông gia nhập quânđội, làm việc như một thư ký trong văn phòng Quân uỷ trung ương tại Bắc Kinh, chodù cấp bậc của ông khi ấy chưa được biết rõ.

Trong cuộc sống riêng tư, ông Tậpkhông gặp nhiều may mắn. Cuộc hôn nhân đầu tiên của ông với Ke Xiaoming – congái một nhà ngoại giao rất tao nhã, có giáo dục – nhanh chóng rạn vỡ. Theo nguồntin Mỹ, cuối cùng, Khả trở về Anh còn Tập ở lại Trung Quốc.

Đối mặt

Ở Bắc Kinh, ông Tập Cận Bình đưara một quyết định lớn. Ông hiểu rằng chỉ có thể trở thành một chính khách cósự nghiệp nếu ông tạm thời rời khỏi “chiếc bóng” hay “nhóm quyền lực” của BắcKinh, và thu thập kinh nghiệm ở các vùng nông thôn. Ông dường như hiểu rằng,những quan hệ của cha mình chưa đủ, và rằng những rủi ro ở thủ đô là quá lớn.

Ông dần dần đặt chân từng bướcmột trên nấc thang sự nghiệp tại các tỉnh Hà Bắc, Phúc Kiến và Chiết Giang.

Trong thời gian ở phía đông TrungQuốc, ông Tập trở nên bị cuốn hút với những điều thần bí đạo Phật, kỹ thuật hítthở khí công và võ thuật. Dường như, ông tin tưởng vào các lực lượng siêunhiên.

Năm 2007, ông được bổ nhiệm là Bíthư Thành uỷ Thượng Hải. Thời gian ấy, Thượng Hải xảy ra vụ bê bối tham nhũnglớn và Bắc Kinh khẳng định cần một “bàn tay sạch” để lấy lại danh tiếng. “NhómThượng Hải” khi ấy vẫn còn ảnh hưởng của cựu Chủ tịch Giang Trạch Dân muốn cóông Tập Cận Bình. Ông được xem là người liêm khiết và có khả năng là “thanhsạch” hàng ngũ đảng.

Chỉ bảy tháng làm việc tại trungtâm tài chính Trung Quốc, ông Tập trở lại Bắc Kinh và được bổ nhiệm làm phó Chủtịch Trung Quốc. Chiến lược sự nghiệp của ông Tập đã thành công. Theo mô tảtrong một bức điện tín của đại sứ quán Mỹ, ông Tập được cho là người theo thuyếtduy thực và chủ nghĩa thực dụng, một người giữ kín các quân bài trước khi lạnhlùng tung ra quân át vào thời điểm hợp lý.

Thượng cấp nghiêm nghị

Tập Cận Bình không quan tâm tớitửu sắc. Đây là một đặc điểm tương đồng với ông Hồ Cẩm Đào.

Tập biết về thế giới bên ngoàibiên giới Trung Quốc. Chị gái của ông sống ở Canada, còn em trai ông ở HongKong. Tuy nhiên, ngoại giao Mỹ tin là, ông Tập nghĩ chỉ có thể đóng một vaitrò nổi bật ở trong nước. Tập thăm nước Mỹ năm 1987, và dành thời gian ởWashington. Tuy nhiên, dường như ông không có ấn tượng đặc biệt.

Trong khi đó, ông rất thông hiểuđất nước của mình. Ông biết về nạn tham nhũng, ông căm ghét kiểu sống trọc phúkhoe giàu. Sợ hãi lớn nhất của ông là một kỷ nguyên thị trường tự do mới sẽ cướpđi phẩm giá và lòng tự trọng của con người. Ông khá “hạn chế” trong việc thểhiện những sáng kiến chính trị hay quảng bá ý tưởng của mình.

Theo đánh giá của ngoại giao Mỹ,ông Tập không nghĩ nhiều về cải tổ dân chủ. Ông tin là, chỉ một nhóm nhỏ mới cóthể duy trì ổn định xã hội Trung Quốc và dẫn dắt đất nước lên những đỉnh caomới. Ông nói, các vị “thái tử” là “người kế thừa hợp pháp” cuộc cách mạng củaTrung Quốc.

Thái An (Theo Spiegel /VNN ngày 20/12/2010)

* Tựa do chuadieuphap đặt