Phật giáo tác động tới sự nghiệp của Trương Thị May như thế nào?

0
104

Mangtrong mình dòng máu lai Việt-Khmer, cô gái có đôi mắt to nằm dưới hànglông mày đậm có cái nhìn khắc khoải làm người đối diện phải ngoái lại,phân vân. Vào nghề đủ lâu để có thể gọi là thành công, đằng sau ánhnhìn kia của cô, chắc chắn là một câu chuyện đặc biệt. Nhưng cô lại khákín tiếng, và cái chi tiết liên quan tới “bikini” kia thì phải “đụngchuyện” mới biết.

 

Tuổi thơ trong tiếng chuông chùa

May được sinh ra ở Phnom Penh, nhưng những cuộc di chuyển liên tụcgiữa nhà ngoại ở An Giang và nhà ba mẹ ở thủ đô Campuchia làm ký ứctuổi thơ của cô có vẻ hơi lộn xộn. Cô bảo mình vẫn nhớ được ngôi nhàlớn mà gia đình mình ở, nhưng sao vẫn cứ lẫn lộn với giàn mướp ngoại côtrồng, xanh um, đổ bóng xuống sân, mà ngay ở đó cô từng chơi nhảy dây,chơi lò cò, cùng đám bạn. Có lẽ vì ở cả hai nơi, ngay cạnh bên đều lànhững ngôi chùa, với tiếng kinh tiếng mõ sớm tối luôn tràn ngập, để làmdịu không gian, làm thanh tịnh con người.

 

Điều may mắn nhất mà May bảo cô có được, chính là việc đi về giữahai nước được gia đình cô thực hiện liên tục, nên dù sinh ra không phảitrên đất Việt, sống khá lâu trong môi trường ngôn ngữ khác, nhưng tiếngViệt của cô rất tốt. May kể rằng ba cô rất đẹp và lịch lãm, ba mẹ rấtđẹp đôi. Gia đình sống khá sung túc, nhưng chẳng may ba cô mất sớm đểlại mấy mẹ con không có kinh nghiệm, công việc làm ăn thất bát, đến độphải bồng bế nhau về nhà ngoại tá túc. Dù sau đó cũng có người đến ngỏlời chắp nối, nhưng mẹ May vì thương con nên đã bỏ ngoài tai tất cả,ráng làm ăn nuôi nấng chị em cô cho đến tận bây giờ. Là con đầu thấy mẹvất vả nhưng May cũng chẳng giúp được gì nhiều vì còn quá nhỏ, cho đếnkhi có cơ hội như ngày hôm nay, cô luôn nhủ lòng phải cố gắng, càngnhiều càng tốt để phụ giúp mẹ lo cho gia đình, mà không việc gì kháchơn là cố gắng làm việc thật nhiều, thật hết mình.

Nói tới ba, cô dường như muốn khóc. Cô bảo cô không có diễm phúcđược tựa đầu bên đôi vai ba, không được ba dẫn vào lớp học như nhữngbạn đồng trang lứa, cô cũng không được tâm sự hay nhõng nhẽo với batrong những lúc bị mẹ la rầy, đánh đòn. Cô thèm có được điều đó, vàhình ảnh  của ba luôn in đậm trong ký ức May, dù mẹ luôn thay thế bađược trong tất cả mọi việc, nhưng “giá mà mẹ không phải làm việc ấy!”.

 

Thích nghi với Sài Gòn

Nhiều người thường hỏi, vì sao một cô gái lớn lên ở Campuchia  và ởmiền quê Việt Nam lại có thể thích nghi với cuộc sống ở đô thị lớn nhưSài Gòn.

Thực ra Sài Gòn không xa lạ với May, ngay từ tấm bé cô đã được đếnSài Gòn nhiều lần, ngôi nhà hiện nay cô ở là của ông bà cố. Lúc đầu Mayđịnh lên để học nghề… trang điểm. Anh Phúc Nguyễn lúc đó phụ trách lớpthấy May có tiềm năng nên đã giúp ghi danh cho May tham dự cuộc thiNgười đẹp qua ảnh do báo Thế Giới Phụ Nữ tổ chức năm 2006, không ngờngay từ lần đầu tiên ấy May đã được ngôi Á hậu. Sau lần ấy phải mất hơnnửa năm về An Giang lo chuyện gia đình May mới chuyển lên sống hẳn ởSài Gòn.

May bảo cô là người rất dễ thích nghi, nhưng có một điều không thíchnghi được khi sống ở Sài Gòn là đi xe gắn máy. Thật sự thì cô cũng biếtđi xe, nhưng từ hồi nào tới giờ đi đâu cũng có mẹ đi cùng, mẹ chở, mẹdẫn đường, riết rồi thành quen, việc ngồi đằng trước cầm tay lái xedường như không cần thiết nữa.

Làm người mẫu nhưng May gần như không gắn mình với bất cứ một côngty người mẫu nào. Theo May việc đứng tên trong công ty người mẫu gầngiống với việc đi làm công ăn lương, ngay cả khi không có việc thì vẫnyên tâm rằng cuộc sống sẽ không ảnh hưởng nhiều, nhưng cũng đồng nghĩavới việc giờ giấc hoạt động sẽ bị bó buộc rất nhiều, trong khi cuộcsống của cô còn một phần không nhỏ là việc cần phải thức hiện nghĩa vụcủa một Phât tử, đi nghe Pháp và làm từ thiện, phần mà đối với cô quantrọng hơn tất cả những thứ khác.

Ảnh hưởng của Phật giáo tới nghề nghiệp

Nhắc đến chuyện mặc bikini khi thi hoa hậu,  May bảo cô đ㠓mắc cỡcùng mình”, nhưng cũng đành cố và thề với lòng rằng để giữ trọn hìnhảnh của một người phật tử thuần thành, cô sẽ không bao giờ lặp lại việcđó lần nào nữa. Ngay cả với tôi, một người làm việc với cô khá nhiều,cũng chỉ biết được chi tiết này khi “đụng chuyện”. Có lần tôi được giaothực hiện hình ảnh cho một tờ báo dành cho nam giới nọ, sau khi ngồigần 2 giờ để làm tóc và trang điểm cô đành phải xin lỗi cả ê – kíp làmviệc vì không thể mặc bikini chụp, dù là chụp chung với nhiều người.Chính May cũng kể với tôi rằng đã mất rất nhiều các hợp đồng quảng cáovì chuyện không chịu mặc bikini chụp hình, nhưng cô vẫn sẽ không baogiờ thay đổi quyết định đó.

Năng khiếu diễn xuất trời phú đã khiến May không mấy khó khăn khibước đi trên sàn catwalk, hay khi chụp ảnh thời trang. Có lẽ, điều khókhăn với cô là phải ứng xử thế nào trong thế giới người mẫu vốn nhiềucạnh tranh, bởi đã có những lần May là nạn nhân của sự chèn ép từ nhữngđồng nghiệp. Nhưng May cho biết, thường thì trong trường hơp đó May đềuráng nín nhịn, trong đầu cô luôn tồn tại chữ Nhẫn. Cô bảo nếu gặpchuyện mà không biết nhịn thì phiền não sẽ nối tiếp phiền não, mà ngườichịu khổ đầu tiên sẽ là chính mình. “Cứ làm vài lần như vậy mà thấymình không phản ứng gì thì người ta cũng tự động thôi không làm việc đónữa, hay ít nhất họ cũng sẽ phải nghĩ lại về hành động của mình” – Maynói.

May ăn chay trường ai cũng biết, điều này có được là do sư bà ở QuanÂm tu viện Biên Hòa, người đã giúp May khai sáng, quy y và đặt tên choMay là Tâm Lạc gần 10 năm trước. May luôn luôn nghiêm túc thực hànhnghĩa vụ của một Phật tử tại gia, luôn giữ nếp dậy sớm từ 4 giờ 30sáng, ngồi thiền, trì chú niệm Phật và sám hối, lễ Phật và tụng kinh làđiều không thể thiếu trong sinh hoạt hàng ngày của May dù công việc cóbận rộn đến đâu.

Tôi vặn vẹo rằng người làm nghệ thuật cần phải tự mình chinh phụccàng nhiều đỉnh cao càng tốt, ý muốn chinh phục và ngay cả sự chinhphục cũng chính là nguồn cơn của Tham-Sân-Si, người như May làm gì đểcó thể giữ mình trong lúc hoạt động nghệ thuật để không rơi vào vòngTham-Sân-Si ấy. May đã suy nghĩ rất lâu để trả lời câu hỏi này,  dùtôi, sau cùng, vẫn không ưng ý cho lắm với những gì nhận từ được.  Maycho rằng Tham-Sân-Si có sẵn trong mỗi cá nhân, dù có đỉnh cao để chinhphục hay không thì tam độc này vẫn cứ tồn tại, cái chính là để nó tồntại ở mức độ nào, May bảo cô luôn dặn lòng phải biết tiết độ, biết kiềmchế bản thân để cho ba độc kia không có cơ hội ngóc đầu lên làm hại, màđiều đầu tiên là không cố chấp, ép mình phải làm gì đó cho bằng được,thấy những thứ chưa đến nhân duyên thì yên lòng chấp nhận, điều đó làmột cách để làm duy nhất đúng theo tinh thần Phật pháp trong trường hợpnày.

Tôi cắc cớ bảo May làm thế chẳng khác nào một người nghệ sĩ mà khôngmuốn có những đỉnh cao vậy, làm nghệ thuật mà không tham vọng thì làmđể làm gì. May cũng rất đắn đo mà rằng làm nghệ thuật chính là làm đẹpcho đời, cho mọi người và cho mình, đỉnh cao của mỗi người chính là conngười ấy và đỉnh cao của May chính là mỗi ngày cô sống an nhiên, khôngcần hơn thua ai, không cần so kè ai mà chỉ với chính mình, thế là đủ.Ngày hôm nay May cho cuộc đời thấy vẻ đẹp của trang phục này, ngày hômsau sự trình diễn của May làm cho trang phục ấy nổi bật hơn, sống độnghơn, đó chính là một đỉnh cao mới, mà nghệ sĩ nhiều khi chỉ cần mộttràng pháo tay thôi là đã đến đỉnh cao rồi.

 

 May nói rằng cô học Boxing để rèn luyện sức khỏe

Mơ ước đời sống chốn thiền môn

May tâm sự rằng điều mà chính cô đang tìm kiếm không phải là nhữngánh đèn sân khấu hay những quần là áo lượt hàng ngày cô khoác vào ngườiđể trình diễn, mà điều cô mơ ước thật sự là đời sống chốn thiền môn,ngày hai buổi tiếp kệ lời kinh, cuộc sống không gia đình, không ràngbuộc, nhưng có lẽ cô chỉ dám mơ ước thế, vì cho đến giờ này, cô cònphải giúp mẹ lo cho kinh tế gia đình. Cô còn mẹ, còn bà, còn các em,ngần ấy con người yêu thương đang cần cô đến thế đã níu cô lại, tiếpthêm nghị lực để cô sải bước trên sàn diễn, mỗi ngày.

May nói thêm rằng Phật dạy không luyến tiếc quá khứ, không vọngtưởng tương lai, đó là một cách sống tuyệt vời, làm cho con người thanhthản trong giây phút hiện tại. Với May quá khứ là những bài học kinhnghiệm, tương lai là những ước mơ đẹp gắn với nhân duyên. Nếu cho Mayđược sống lại những ngày đã sống May mong được đi trọn vẹn trên conđường học vấn chứ không ra đời quá sớm như từng phải làm, còn mọi thứxin cứ lặp lại như cũ và điều tiên quyết phải lặp lại là May vẫn mãi làmột Phật tử như May từng là. “Đó là điều quan trọng nhất giúp May cóđược an lạc và hạnh phúc trong cuộc sống” – cô nhấn mạnh.

* May có xài hàng hiệu không? Món đắt tiền nhất mà chị  từng mang trên người là món nào?

Trongtủ đồ của mình, May cũng có một số món đồ đắt tiền, trong đó quí nhấtlà chiếc túi Burberry được mẹ mua tặng nhân dịp may đoạt giải nữ diễnviên xuất sắc năm 2009 vừa rồi.

*  May nói rằng sẽ  không lập gia đình, vậy chị đã cư xử thế nào với những người  theo đuổi mình?

Chuyệnbị người ta theo đuổi thì gần như không gặp. Có lẽ tại đi đâu cũng cómẹ đi cùng nên mấy người đó ngại, ngay cả việc nhận tin nhắn hay điệnthoại May cũng không phải lo luôn vì thường bao giờ muốn gặp May thì mẹcũng là người nhấc máy hỏi trước, ai có “tà ý” gì mà gặp phải rào cảnđó chắc chắn họ sẽ phải cài số de trước rồi (cười lớn). Có phải như vậylà May chưa đủ duyên không?

Bài và Ảnh: Phạm Hoài Nam (thanhnien)