Mừng lễ thượng thọ NSND Phùng Há tại chùa Nghệ Sĩ

0
163

 

Nghe báo “bà ngoại Bảy hổm rày nhớ nhớ quên quên dữ lắm rồi cô Ba ơi”, biết làm sao tránh khỏi, cái tuổi xưa nay hiếm… Thế mà hay tin, “cô Ba Bạch Tuyết chiều nay lên thăm bà cố”, bà tắm rửa, ăn uống sớm, rồi tươm tất chờ. Vừa nghe tiếng lao xao ngoài cửa phòng, bà nhướn mắt, “Bạch Tuyết đó hả con, đi dữ hen, giờ mới lên thăm tui…”. Bà chưa kịp để tôi phân bua: “Điện thoại lần nào tới nhà cũng bảo con đi vắng, nhưng đi nhiều, việc nhiều là mừng rồi… Ở không, chán lắm…”.

Câu chuyện của hai thầy trò tràn ngập những nỗi nhớ. Bà minh mẫn và tinh tường một cách lạ thường. Chuyện nghề, bà ra bộ chuẩn xác, vũ đạo trình thức điệu nghệ. Lạ, cô đào nổi tiếng bậc nhất của cải lương, nhưng hễ “thị phạm” thì lại vào vai… kép. Chả thế mà đương thời, sánh vai cùng bà là những nhan sắc từ Năm Phỉ, Thanh Nga… Hơn nửa thế kỷ, từng điệu bộ, mỗi thần sắc của bà vẫn khôi ngô, đĩnh đạc, uy lẫm. Mỗi câu chuyện là một bài học về nghề. Bà nằm lòng từng câu, từng chữ, cả lối nhả, luyến. Một chút “ngượng ngùng” rất đáng yêu khi bà… lảng ca, chỉ đọc và thoại. Nhớ năm trước, tôi hồn nhiên lấy hơi để cùng bà ca một lớp trong Sân khấu về khuya, bà cười “xấu hổ”: “Có tuổi, hơi cũng ngặt, ca nó cứ chênh chênh thế nào, nghe kỳ quá ha con…”.


NSND Phùng Há

Chuyện tình, bà không giấu được hai chữ nồng nàn đằng sau cái vẻ phớt tỉnh. “Hồi đó có người cười, cô Bảy mắt thì bị nổ, chân thấp chân cao, làm sao ông Năm (tức NSND Nguyễn Thành Châu) chịu… Nói vậy mà người ta nặng tình với mình lắm. Hồi ổng sắp mất, xung quanh có người nhưng tui không chịu nổi nữa, tui nói cho ổng nghe, tui thương anh nhưng tui không muốn mang tiếng là giựt chồng người. Giờ anh nghe tui nói đây, tui thương anh chứ tui không hề phụ anh đâu anh Năm…”. Chữ tình ấy có đeo mang đến tận hôm nay hay đã lẫn thẫn theo thời gian. Bà cười, chỉ ngón tay “Thì hình ổng với tui, tui đem treo trước phòng khách đó…”.

Chuyện đời, bà thấu cảm theo từng chuyến từ thiện ngược xuôi. Hầu hết các Mạnh Thường Quân đều muốn giúp thông qua cái tên Phùng Há. Họ bảo, hễ có tên cô Bảy là tụi tui vui rồi, giúp nhiêu cũng sẵn lòng. Vì sức khỏe, ông Bầu Xuân (Quản trị chùa Nghệ sĩ) và mọi người đều không dám để bà theo nhưng bà không chịu ở nhà. Lạ, người cho lắm khi chỉ mới nghe tên, kẻ nhận cũng mới loáng thoáng gặp, nhưng bao niềm vui hướng thiện đã khởi nguồn từ cái tên Phùng Há.


Tác giả và NSND Phùng Há

30/4/2009, NSND Phùng Há tròn 99 tuổi. Tôi ngắm nhìn cái nhan sắc tươi nguyên của cả một thế kỷ, thốt lên: “Sao má đẹp quá má ơi!”. Bà nhìn tôi, cười: “Ai cũng bảo tui vậy cả…”. Rồi bà nghịch ngợm tạo dáng để chụp hình. Bất giác, bà quay hỏi: “Con trai con sao rồi?”. Tôi trả lời: “Dạ, con vừa lên chức bà nội rồi”. Bà ghì ôm tôi, an lành, lặng lẽ…

Nếu có một kỷ lục được trao, tôi xin được gắn lên ngực người nữ nghệ sĩ dân tộc này. Bởi cả cuộc đời trường thọ của bà đã kết tinh từ nghệ thuật cải lương của dân tộc, và cũng chính từ sức mạnh trường tồn ấy, tài năng, đức độ và nhân cách của bà lặng lẽ soi chiếu vào cuộc đời.

Chín mươi năm trước, tiếng hát của bà vượt khỏi cái lò gạch nghèo khó ấy, để khi đã đạt đến mọi đỉnh cao của danh vọng, bà lại chọn lối về giữa không gian u tịch. Tiếng chuông chùa vọng lại; bà thành kính chắp tay, hồn phách hướng về tâm linh người tri kỷ, bạn nghề, học trò… đã gửi lại nơi một góc nghĩa trang này…
                                                          Nguồn: Phunuonline.com.vn