Mùa Vu Lan – thương mẹ, nhớ bà

0
136

Tháng 7 lại thêm một mùa Vu Lan. Vu Lan này, con lại không được ở bên cạnh mẹ. Bao năm rồi, nhưng lần nào nghe Khánh Ly hát bài “ Bông hồng cài áo” con cũng òa khóc ngon lành. Nhớ mẹ quá, thương quá mà chẳng biết nói gì, và diễn tả ra sao. Trên đời này có bao nhiêu từ ngữ ngọt ngào, trong đầu bao câu chữ nhảy múa mà con lại chẳng biết phải nói gì, chỉ biết gọi cho mẹ mà rưng rưng nước mắt dặn mẹ ăn uống cẩn thận, đừng làm nhiều không đau lưng. Đến một câu nói “Mẹ ơi, tự dưng con nhớ mẹ quᔠcũng không thể thốt ra…

Mùa Vu Lan này… Con thì cài hoa hồng đỏ, còn mẹ lại cài bông hoa trắng. Giờ này mẹ đang lên chùa làm lễ cho bà ngoại, và con biết, chắc mẹ cũng đang khóc vì nhớ bà. Ngày bà mất, mẹ chỉ thốt lên “Con ơi, mẹ mồ côi mẹ rồi con ơi”. Cái ngày bà đi xa, dù mẹ và cả nhà đã xác định trước, nhưng mẹ vẫn hụt hẫng, ngột ngạt, trống trải. Mẹ hay nói với con từ khi bé được sinh ra, ai cũng nghĩ có mẹ là một điều hiển nhiên, và đôi lúc không ý thức được về cái mình đang có. Chỉ đến khi mẹ đi xa rồi, mẹ mất rồi chúng ta mới tỉnh ra rằng mình vừa mất mát một điều gì đó, rất gần gũi, cụ thể nhưng lại mông lung và xa vời mà không bao giờ có thể đưa tay ra với lại được. Cuộc đời này, con có thể mất tất cả rồi đứng dậy lấy lại tất cả, nhưng chỉ có mẹ cha là chỉ có một trên đời mà thôi. Có ai yêu con, thương con, lo cho con bằng mẹ bằng cha?

3 ngày bà mất… một bát muối và gừng luôn được thay mới và đặt trên bàn thờ của bà. Con tự hỏi “tại sao”. Mẹ rưng rưng nước mắt “Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau”. Bà dù đã mất, nhưng sẽ luôn ở trong tim của mẹ không thể thay thế. Và bà có phiêu lạc xứ nào, xin bà hãy lắng nghe lời sám hối và yêu thương từ những đứa con, đứa cháu của bà… Con hiểu rồi mẹ ơi, sự ra đi chỉ là thể xác, và dù thế nào đi chăng nữa thì bà vẫn luôn hiện hữu trong tim mẹ và chúng ta, phải không mẹ?!

“Thêm một người trái đất chật thêm
Nhưng thiếu mẹ trái đất đầy nước mắt”

7 tuần làm lễ cầu siêu cho bà, con được đọc kinh sám hối – Bồ tát Mục Kiền Liên. Con đã từng đọc kinh rất nhiều lần ở chùa, nhưng chưa lần nào mà con đọc ngấu nghiến và xúc động đến thế. Từng dòng chữ, từng câu trong quyển kinh chân thật, dung dị, ngấm và thấm đến vậy. Con thầm nhủ trong lòng về những lời Đức phật đã dạy về công cha, nghĩa mẹ và bổn phận làm con cái. Bà mất chưa được một giỗ. Lần nào nhớ tới bà, mẹ cũng khóc. Những giọt nước mắt lăn dài và thổn thức như trẻ nhỏ. Con đã thấy mẹ khổ, mẹ vất vả thế nào trong suốt mấy chục năm, nhưng chưa thấy mẹ khóc như thế bao giờ. Con hiểu, dù ta ở tuổi nào, thì trước cha mẹ, ta cũng vẫn chỉ là con trẻ mà thôi. Nhớ bà… và thương mẹ quá mẹ ơi!

Nhớ đến bài viết của Thiền sư Nhất Hạnh “Bông hồng cài áo”, con khóc và con hiểu: Mẹ mất mẹ – Mẹ bất hạnh. Con còn mẹ – Con hạnh phúc, vui sướng. Lại thêm một mùa Vu Lan nữa. Con kiêu hãnh và tự hào vì được cài bông hồng đỏ trên áo. Vì con còn có mẹ có cha, còn có mẹ để mà yêu thương, mà thở than, mà khóc vùi, mà trở về. Có mẹ là có cả bầu trời. Còn mẹ, là còn tất cả. Con muốn cảm ơn mẹ vì tất cả những gì mẹ đã cho con không kể công, kể sức. Con muốn nói lên với mẹ là con thương và nhớ mẹ lắm, mẹ ơi!

Nhưng mùa Vu Lan này, con xin chọn 2 bông hồng đỏ, Một bông cài áo mình và một bông cài áo mẹ. Con tin, màu hoa chỉ là mang ý nghĩa tượng trưng. Dù là màu trắng hay màu đỏ, nhưng dù mẹ có mất bà đi chăng nữa thì trong tim mẹ vẫn luôn hiện hữu và lung linh màu hoa đỏ thắm. Và trên đời cũng còn bao nhiêu kẻ dù còn niềm sung sướng là mẹ cha, nhưng bông hoa trên áo đã bạc phếch mà không biết đấy thôi.

Hằng Nguyễn (vnexpress)

nho me

Co mot lan me khong do khi con khoc
Me khong lau duoc dong nuoc mat cua con
Do la khi mai mai me khong con
Doa hoa do gio tro nen trang lanh

 

ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc

Ai còn Mẹ xin đừng làm Mẹ khóc, đừng để buồn lên mắt Mẹ nghe không.

 

Nhớ mẹ!

Nhớ mẹ! Bài viết của bạn đã đánh thức bao nỗi lòng trong đó có nỗi lòng của những người con xa xứ, nỗi nhớ nhà, nhớ người thân ruột thịt, nhớ khuôn mặt thân quen, nhớ những con đường làng, nhớ ngõ xóm!
Và…..Mẹ, mẹ ơi….con nhớ mẹ nhiều!!!

 

nho me vo cung

Đọc những dòng chữ kia thấy nhớ mẹ vô cùng, chỉ mong sao mẹ luôn mạnh khỏe và sống hạnh phúc. Gọi điện về mà không nói nổi câu con nhớ và thương mẹ quá… chỉ ước sao trở lại những ngày tháng trẻ thơ được trong vòng tay của bố mẹ…

Cảm động!

Thật sự không ngăn nổi những giọt nước mắt khi đọc bài viết của bạn!!! Thương mẹ, nhớ bà… Thật nhiều!!!

Đã hai mùa vu lan buồn

Tôi không còn mẹ. Mẹ tôi đi xa đã hai mùa vu lan rồi. Mẹ luôn ở trong tim của tôi. Chỉ mẹ mới hiểu tình yêu của tôi đối với mẹ là thế nào. Mất mẹ mất cả bầu trời. Mẹ ơi

Nhớ mẹ!

Nhớ mẹ! Dù đã hơn 3 năm rồi mẹ ra đi, nhưng hình ảnh mẹ vẫn luôn ở trong tim tôi. Những kỷ niệm thời thơ ấu bên cha mẹ và các em luôn đi cùng và động viên nâng đỡ tôi những năm tháng sống nơi đất khách quê người. Mùa Vu lan này con không còn có mẹ ở bên! Chỉ còn một bông hồng đỏ trên ngực như mẹ vẫn luôn ở trong tim con. Con nhớ mẹ nhiều lắm …

 

Xúc động …

Ko còn gì để nói nữa cả, ko thể thốt lên lời :((

 

Mùa Vu Lan không có mẹ

Mùa vu lan này mình cũng không còn Mẹ nữa rồi. Mình Mẹ mình đã ra đi thật rồi mà mình vẫn ngỡ như giấc mơ. Mỗi lần nhớ Mẹ mình lại khóc oà như một đứa trẻ con. Mình muốn cứ treo quần áo của mẹ trên dây phơi mai thôi như thể mẹ chỉ đi đâu đó rồi sẽ về nhà. Mẹ sẽ đi chợ và sẽ nấu nhưng món ngon cho hai bố con ăn. Còn bây giờ, những ngày tháng này, mâm cơm chỉ còn hai bố con, với cơm chan nước mắt vì quá nhớ và thương mẹ. Mẹ ở phương nào có biết như vậy không? Con cũng không biết ở nơi xa xôi ấy có ai đang có ai ở bên cạnh mẹ, chuyện trò cho mẹ bớt buồn không?

 

Con yêu Mẹ!

Đọc xong bài viết mà nước mắt lăn dài…. Mẹ đã trở thành mồ côi vào cái ngày ông ngoại mất cách đây 3 năm. Con biết mẹ vẫn thường lặng lẽ khóc mỗi khi nhớ ông. Lúc này con chỉ muốn chạy đến bên mẹ, ôm mẹ thật chặt và nói với mẹ rằng: Con yêu Mẹ!!!

 

Con nhớ MẸ nhiều…!

Bài viết thật ý nghĩa và xúc động. Con yêu và nhớ Mẹ rất nhiều…!Mẹ ơi…..!

 

Nhớ mẹ!

Nhớ mẹ! Dù đã hơn 3 năm rồi mẹ ra đi, nhưng hình ảnh mẹ vẫn luôn ở trong tim tôi. Những kỷ niệm thời thơ ấu bên cha mẹ và các em luôn đi cùng và động viên nâng đỡ tôi những năm tháng sống nơi đất khách quê người. Mùa Vu lan này con không còn có mẹ ở bên! Chỉ còn một bông hồng đỏ trên ngực như mẹ vẫn luôn ở trong tim con. Con nhớ mẹ nhiều lắm …

 

CON NHỚ MẸ VÔ CÙNG

Mẹ ơi,con nhớ mẹ vô cùng,con nhớ những ngày con bệnh mẹ đã nâú cháo cho con,chăm sóc con…..trái tim con luôn nhớ về mẹ.Con luôn câù mong cho mẹ đưọc mạnh khoẻ.con của mẹ.

 

nhớ mẹ ! nhớ nhà !!

Mẹ ơi ! con nhớ mẹ lắm, mỗi khi con gọi điện về nhưng con không nói được câu ” mẹ ơi con nhớ mẹ rất nhiều !”. Mẹ ơi, mùa vu lan này mặc dù con không được bên cạnh mẹ nhưng ở nơi phương xa con luôn cầu nguyện cho mẹ được nhiều sức khỏe và sống hạnh phúc để chờ con thành tài trở về để con luôn được che chở bên vòng tay của mẹ.!

  

nhớ mẹ

Mùa vu lan năm ngoái mẹ còn nhắc con , vậy mà giờ đây mẹ đã đi rồi, đau lòng quá. 39 ngày trong Chợ Rẫy ôm mẹ mà không cứu được, mẹ đã theo phật bỏ lại anh em con nơi trần thế này. Ai bảo hôm đó mẹ lại đi lễ chùa đến 2 lần? Họ nói chỉ đi chùa 1 lần 1 ngày thôi mà?! có mỗi 1 mẹ già chuối chín mà không níu kéo được mệnh số để được ở bên lâu mãi! Nhớ mẹ quá, muốn nghe mắng chửi nữa cũng không được rồi.

 

BÔNG HỒNG CÀI ÁO

Tháng 8… Là tháng 7 âm lịch – tháng có ngày xá tội vong nhân, đại lễ Vu Lan mùa báo hiếu. Rằm tháng 7 – ta- vẫn còn vinh dự khi được cài lên ngực áo một bông hồng đỏ tươi thắm để tri ân đấng sinh thành Gởi đến các Mẹ mọi miền đất nước lời tri ân từ những người con. Chúng con hạnh phúc khi là con của các mẹ, và với chúng con mỗi ngày được sống trong tình yêu thương của các mẹ đã là một đặc ân vô cùng lớn mà đi hết hành trình sống chúng con không thể nào có được từ nơi khác nếu không từ Mẹ, chúng tôi luôn cầu chúc các mẹ nhiều sức khỏe, sống an vui bên gia đình và chúng con… “Con dẫu lớn vẫn là con của Mẹ Đi suốt đời lòng Mẹ vẫn thương con”

Gửi mẹ!!!

Bài viết của bạn quá cảm động. Mình thương mẹ mình lắm, cả đời khổ vì chồng vì con vì cháu. Có lúc mẹ mình làm cả nhà stress vì càu nhàu, mắng mỏ…., Điều đó làm mình và mọi người trong gia đình bực mình nhg sâu thẳm trong lòng mình, mình thương và yêu mẹ lắm nhg chẳng biết đến bao giờ mình mới nói được câu này với mẹ. Mẹ ơi! chúng con yêu mẹ..huhu

 

Buồn

Vậy là đã 14 năm thiếu mẹ và 2 năm vắng bà, đối với tôi đó là những mất mát lớn nhất trên cuộc đời này. Ngày còn thơ bé mẹ công tác xa nhà thì bà cũng như là người mẹ tảo tần sớm hôm, không thiếu một bữa ăn sáng cho cháu đi học đúng giờ. Khi cuộc sống với vận rủi ập đến(mẹ bị bệnh nan y) bà lại là chỗ dựa tinh thần của cả nhà. Giờ đây tôi đã có cuộc sống riêng với bộn bề lo toan, thực tình đã có lúc không quan tâm môt cach chu toàn nhất với gia đính. Thật ân hận và hổ thẹn. cảm ơn bài viết đã đưa tôi về với bản chất con người tôi!

 

Thương mẹ, nhớ ngoại

Đọc bài này xong, mình nhớ ngoại va thương mẹ quá. Vu lan năm ngoái con đã cài lên ngực mẹ bông hồng màu trắng, nước mắt mẹ lại rơi. Con biết mẹ buồn và nhớ ngoại lắm. con cũng vậy. Lúc trước ngoại còn sống, chùa có tổ chức lể dâng quà báo hiếu phụ mẫu hiện tiềm.Con thì dâng quà cho ngoại, còn anh thi dâng quà cho mẹ. Con nhớ ngoại lắm mẹ ah. con cầu cho ngoại được siêu thoat và sớm được vãng sanh. nhờ ân đức cua quý thầy va những gì ngoại tu được lúc ngoại còn sống.

 

Mùa Vu Lan – thương mẹ, nhớ bà

Mẹ chỉ có một trên đời. Thật xúc động khi nói viết và nghĩ về mẹ. Ngày hôm nay nhiều người đặc biệt là thế hệ 9x , 10x đang dần đánh mất một thứ tài sản, một thứ tài sản trên tất cả mọi tiền bạc của cải vật chất đó là mẹ. Hãy tỉnh ngộ và dành cho mẹ sự biết ơn và kính trọng.

Ý nghĩa

Mùa Vu Lan năm nay lại về, xin cầu chúc cho hai đấng sinh thành khắp cả mười phương luôn được an lành và hạnh phúc trong tình thương yêu và kính trọng của con cháu. Xin cài lên áo anh, chị, em một đóa hoa hồng để biết là mình đang rất hạnh phúc còn Mẹ trên đời. Và “Vu Lan đến thêm người cài hoa trắng, trần gian buồn thêm một kẻ mồ côi”, xin chia buồn với những ai đã không còn Mẹ trên đời. Để rồi một ngày nào đó, “con về quỳ giữa quê hương, thầm hôn lên những bước đường Mẹ qua.”

 

Thật lòng chia sẻ cùng chị

Bà em cũng vừa mất, nhờ bài viết của chị mà em có dịp nhận ra mẹ em đau buồn và nhớ ngoại thế nào trong mùa Vu Lan. Năm nào mẹ em cũng mua quà và tặng hoa cho bà ngoại… năm nay có ai để mẹ em nghĩ về trong mùa báo hiếu nữa hay không… Chúc chị mạnh khỏe và luôn luôn chăm sóc yêu thương ba mẹ của mình thật nhiều…

 

mẹ

đã 9 năm trôi qua, mẹ đã ra đi và càng lớn con càng hiểu được những buồn tủi mất mẹ là như thế nào, cuộc sống bộn bề, bao nhiêu thứ của một con người mới bước vào đời cần suy nghĩ nhiều lúc con tự hỏi mình đã có bao giờ con nằm thật lâu và nghĩ về mẹ,…………..Không có mẹ, con tự phải lo nghĩ cho cuộc đời mình, nhiều lúc thấy muốn gục ngã nhưng rồi lại qua đi, mọi thứ lại trở về như cũ, ,,,,,,,,,,,,thiếu mẹ là cả một khoảng trống lớn nhất của một con người. Đã có một lúc nào đó con chợt suy nghĩ, có người nào đó đủ chở che, đủ yêu thương để con gọi làm mẹ, nhưng chữ ” mẹ” nói ra đâu phải là dễ……mẹ đã đi xa, con không biết rằng mẹ có nghe được những lời con nói hay không nhưng mẹ, dù thế nào đi nữa, dù mẹ không bên con trong quãng thời gian còn lại của cuộc đời con thì hứa với mẹ con sẽ sống tốt và yêu thương em ,,,,,,,,,,,,,,,,,nhớ mẹ, nhớ mẹ thật nhiều

 

Lại thêm một mùa Vu lan

Mẹ đã có phút dấu nước mắt cho con thơ ngây nụ cười Mẹ đã có những lúc thức trắng cho con bao đêm ngủ say Khi ôm con gái trên tay con mới hiểu sâu sắc tình mẹ dành cho con thiêng liêng biết trừng nào, ở nơi xa ấy cầu mong mẹ yên bình. Con xin đặt lên mộ mẹ bông cúc vàng mẹ thích. Xin nhắn nhủ tới những ai có được hạnh phúc còn mẹ trên đời, hãy yêu thương chăm sóc và tạo mọi cơ hội để được ở bên mẹ. Quãng đời sau khi mất mẹ thật khó khăn!

 

YÊU THƯƠNG CHO MẸ VÀ BÀ

Tháng 8… Là tháng 7 âm lịch – tháng có ngày xá tội vong nhân, đại lễ Vu Lan mùa báo hiếu. Rằm tháng 7 – ta- vẫn còn vinh dự khi được cài lên ngực áo một bông hồng đỏ tươi thắm để tri ân đấng sinh thành. Gởi đến các Mẹ mọi miền đất nước lời tri ân từ những người con. Chúng con hạnh phúc khi là con của các mẹ, và với chúng con mỗi ngày được sống trong tình yêu thương của các mẹ đã là một đặc ân vô cùng lớn mà đi hết hành trình sống chúng con không thể nào có được từ nơi khác nếu không từ Mẹ, chúng tôi luôn cầu chúc các mẹ nhiều sức khỏe, sống an vui bên gia đình và chúng con… “Con dẫu lớn vẫn là con của Mẹ Đi suốt đời lòng Mẹ vẫn thương con”

MẸ KÍNH YÊU !

Tháng 8… Là tháng 7 âm lịch – tháng có ngày xá tội vong nhân, đại lễ Vu Lan mùa báo hiếu. Rằm tháng 7 – ta- vẫn còn vinh dự khi được cài lên ngực áo một bông hồng đỏ tươi thắm để tri ân đấng sinh thành. Vòng tay mẹ luôn rộng mở khi con cần được ôm ấp. Trái tim mẹ luôn thấu hiểu khi con cần một người bạn. Đôi mắt dịu dàng của mẹ trở nên nghiêm khắc khi con cần được dạy dỗ. Sức mạnh và tình yêu của mẹ đã dẫn lối và chắp cánh cho con tung bay. Gởi đến các Mẹ mọi miền đất nước lời tri ân từ những người con. Chúng con hạnh phúc khi là con của các mẹ, và với chúng con mỗi ngày được sống trong tình yêu thương của các mẹ đã là một đặc ân vô cùng lớn mà đi hết hành trình sống chúng con không thể nào có được từ nơi khác nếu không từ Mẹ, chúng tôi luôn cầu chúc các mẹ nhiều sức khỏe, sống an vui bên gia đình và chúng con…