Một thời để chỏm

0
140

Hôm nay tôi soạn lại chồng tập cũ, bỗng rớt ra tấmhình trắng đen đã ngả vàng. Một tấm hình ngộ nghĩnh dễ thương, khiếntôi nhớ lại ngày ấy, cái ngày mà trên đầu còn để chỏm tóc. Lúc đó tôimới chừng ở tuổi 15, cái tuổi lắm mộng mơ và nhiều vụng dại, mà cuộcsống trong chùa thì lúc nào cũng … kỷ luật và … kỷ luật, đôi lúc cũnglàm cho tôi khó chịu. Bởi lẽ tuổi thơ tôi không thích gò bó và haynghịch phá. Lúc mới vào chùa, tôi còn nhút nhát sợ sệt. Theo thời gian,công việc hằng ngày của tôi cứ trôi qua, tôi dần dần dạn dĩ hơn trước,và lúc ấy, bản tính nghịch phá của tôi mới thật sự bộc lộ.

Chùatôi ở thuộc vùng ngoại ô thành phố, chung quanh chùa có cây ăn trái rấtnhiều, nào là xoài, dừa, thanh long, mít v.v…, nhưng thầy tôi thìchẳng bao giờ cho ăn trái chín trên cây. Thầy bảo :

 Dừa để khô nấu kiểm, thanh long và xoài chín thì bẻ bán lấy tiền mua dầu ăn hoặc bột ngọt. Mít thì bẻ kho.

Ngàyngày thấy chúng lủng lẳng trên cây nhìn tôi đùa cợt, tôi tức lắm. Thếlà vào một buổi trưa ngày nọ, khi thầy tôi và mọi người đang an giấc,tôi liền trèo lên cây xoài, tay cầm theo cây liềm. Vì sợ bẻ nguyên tráichín thì thầy phát hiện, nên tôi nghĩ ra sáng kiến, lấy cây liềm mổvào, rồi đổ thừa những trái ấy bị chim ăn hoặc chuột gặm. Nhờ vậy huynhđệ chúng tôi mới có dịp mở hội bàn đào ăn một bữa no say.

Đó là những trò nghịch phá, còn cay đắng thì … ôithôi ! Cứ 3g30 sáng là tôi phải thức dậy đóng chuông, quét dọn chánhđiện, sắp kinh kệ chuẩn bị cho thời công phu khuya, vì công việc củatôi là hương đăng; 5 giờ sáng là tập thể dục, 5 giờ 30 ăn sáng, 6 giờlà phải ra đồng nhổ cỏ lúa, hoặc tưới cà, tưới bắp, tưới dưa. Vì chùaquê ruộng đất nhiều nên chúng tôi cực lắm, có khi 2 giờ sáng là phảidậy đốt đèn dầu hái đậu que cho kịp buổi chợ sáng, nhiều khi tưới đậuphộng tới 2, 3 giờ sáng vì giếng không đủ nước tưới. Vừa làm vừa phảiđem chú Lăng Nghiêm ra ruộng học. Chú gì mà khó ghê ! Vừa khó học lạivừa buồn ngủ, nên khi nghe sư huynh bảo chép ra rồi đốt bỏ vào trongnước uống thì học mau thuộc lắm, tôi liền làm theo, nhưng học hoài cũngvô không nổi. Bây giờ nghĩ lại tôi tự cười mình ngày đó sao mà khờ thế.

Công việc đồng áng tất bật suốt ngày đâu có thờigian mà học bài, nên có một hôm tôi bị mọi người cười quá trời vì cáitội không thuộc bài.

Số là ngày ấy kinh sách thìhiếm hoi, trường lớp thì không có nhiều như bây giờ. Huynh đệ chúng tôiđược thầy cho qua chùa Huệ Quang theo Thượng tọa viện chủ bây giờ họcSa Di Luật Giải bằng Hán văn, mà gặp chữ Bắc, nên về chùa tôi cứ mãicắm đầu vẽ chữ Nho cho kịp bài học ngày mai. Đã thế thì chớ, mỗi khithầy giảng bài thì cứ gật đầu khen hay (ngủ gục). Hôm đó bất chợt thầykhảo bài, tên tôi được gọi đầu tiên.

 Con cho thầy biết “Hạ phong” là gì ?

Chưa kịp định thần, tôi vội vàng đứng lên đáp nhanh :

 Mô Phật thưa thầy, “hạ phong” là dưới gió (hạ là dưới, phong là gió).

Cảlớp cười ồ mà tôi thì không hiểu vì sao. Khi về chùa huynh đệ thấy tôihọ lại tiếp tục cười. Tức quá tôi mới bắt đầu học lại bài cũ và mớihiểu rằng vì sao hôm ấy mọi người lại cười mình. Thế là từ đó tôi bắtđầu chăm học Hán văn, càng học tôi càng thích thú bộ môn này.

Thểxác thì cực thế mà tinh thần nào có yên đâu. Thầy có đệ tử đông quá nênkhông lo được cho mình. Nhiều khi muốn một vật thường thường cũng khôngcó tiền để sắm, thèm một gói mì cũng không có tiền để mua. Vì có tiềnlà phải để dành đóng tiền trường học bổ túc tiếp chương trình bỏ dở.Thế là tôi phải tự lo cho mình tất cả. Đâu phải chỉ có vậy thôi ! Cònchuyện oan ức thị phi, sao mà cứ ngày càng dồn dập. Mỗi lần nghĩ tới làtôi muốn chạy về nhà ở với mẹ cho xong.

Giờ đâytôi đã trưởng thành, mới chợt hiểu ra rằng : Chính sự quyết tâm vượtqua những khó khăn của thời ấu thơ khi mới vào chùa, đã xây dựng chotôi một tòa nhà nội tâm vững chắc khiến tôi còn ở lại với ngôi chùalàng cho đến ngày nay. Tâm tôi cởi mở hơn đối với những việc không vừaý trong cuộc sống, và mỗi lần thấy người nào không đủ kham nhẫn chịuđựng những thử thách đến với mình trong cuộc đời tu, tôi đều thương vàtìm cách trợ duyên, thầm cầu nguyện hồng ân Tam bảo gia hộ cho những aiđã có đủ thiện duyên xuất gia tu học, luôn giữ gìn được tâm Bồ-đề khởiphát tự buổi đầu, để vững bước tiến trên con đường giải thoát.

Kỷ niệm mùa Đông năm 1999.

Nguồn:tuvienhuequang.com