Một ký ức về cha

0
137

GIÁO HỘI PHẬT GIÁO VIỆT NAM

CHÙA DIỆU PHÁP

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

 

 

MỘT KÝ ỨC VỀ CHA          

 

 “Ơn Cha trọng lắm ai ơi           

NghĩaMẹ bằng trời mang nặng đẻ đau”

 

Ba mấtđã 31 năm.

 

Con,23 tuổi vào năm tang tóc đó, giờ đã là một phụ nữ trung niên ở bên kia con dốccuộc đời. Chừng ấy thời gian vẫn không giúp con ngưng khắc khoải, mà chỉ làmcho nỗi buồn ngày một thấm thía hơn thôi. Mỗi lần thắp nhang nhìn vào di ảnhbasao lòng con vẫn còn đau đớn quá, cứ như ba mới vừa nằm xuống hôm qua!

 

Connhiều lần tự hỏi sao mùa Vu Lan nhân gian chỉ nói về Mẹ, mà khuyết đi sự vinhdanh bóng đời cao cả của những người Cha. Nên con xin được làm điều mà ít ainghĩ tới, được viết về bóng đời cao cả của riêng con, với cả niềm tự hào và tiếcthương không gì bù đắp được…..

 

Balà một công chức nghèo tiền bạc nhưng giàu nhân cách, gánh nặng gia đình nuôi bảyanh chị em con ăn học khiến hành trình đời ba thêm cơ cực. Đến khi quá khókhăn, gia đình mình không còn nhà ở Saigon nữa, ba miệt mài chở con đi về mỗingày hơn 50 cây số, ba đi làm, con đi học, ba nói với con ba chỉ mong có mộtngày con thành danh, nên người. Xa lộ chiều mưa gió phầng phật, chiếc xe của bacon mình chao đảo như muốn lao xuống ruộng, nhưng ba vẫn giữ được tay lái để đưacon về tới chỗ bình an. Khi đó, nhìn ba gồng mình chạy xe trong mưa, con ngâythơ tin rằng lớn lên đi làm có tiền, con chắc chắn sẽ mua xe hơi cho ba đi đượcan nhàn. Một miền ký ức rất đẹp về ba luôn tồn tại trong con, con như vẫn nhìnthấy ba mỗi khi con đi trên con đường ba chở conđi ngày xưa và con lại nhớ         “Bên đời con, cha một bóng âm thầm.

  Luôn che chở bằng bóng râm mát dịu”

 

Conđã nên người, đã thành danh như ước nguyện của ba, nhưng hiếu nghĩa sinh thànhcon chưa một lần đền đáp. Trải dài qua mấy mươi năm mồ côi cha, con đã đi quanhững thắng thua, được mất của cuộc đời và sự nghiệp, hôm qua con còn trên đỉnhcông danh, hôm nay con đã thất nghiệp nằm nhà, vậy mà nghĩ lại, không có sựmấtmát, thua thiệt nào có thể làm con ngậm ngùi hơn cái ngày con mất ba năm ấy.

 

Convẫn biết trần gian không tránh khỏi sinh ly tử biệt, chết là ra đi một chuyếnngàn thu, nhưng nếu quả thật có kiếp sau, con cầu mong sẽ lại được làm con ba lầnnữa. Con cầu mong lại được sinh ra trong gia đình mình với ba má và các anh chịcon bây giờ dù cho giàu sang hay nghèo khó để con có thể thực hiện những dựtínhmà kiếp này con chưa làm được cho ba. Thật thâm thúy khi ai đó đã ví côngcha như núi Thái Sơn. Con cám ơn ba vì đã hy sinh lặng lẽ, luôn lo toan che chởvà mang đến cho gia đình mình thật nhiều yêu thưong.

 

MùaVu Lan lại đến, con xin cầu nguyện cho hương hồn ba luôn thanh thản nơi đất Phật,và cho ngày má phải đi trên chuyến xe ngàn thu ấy hãy còn rất xa….

 

Phẩm Minh Thu (Chùa Diệu Pháp)