LuangPrabang ký sự – Phần 3: Phiêu du trên những cung đường

0
118

Luang Prabang ký sự – Phần 1: Bình minh cố đô Luang Prabang
https://chuadieuphap.com.vn/content/index_music.php?langid=0
Luang Prabang ký sự – Phần 2: Những ngôi chùa cổ thành Luang
https://chuadieuphap.com.vn/content/index_music.php?langid=0

Sau  bữa sáng dân dã ở trong chợ Pakkham với món bánhcuốn và nước chấm kiểu Lào ở cuối chợ, tôi dạo một vòng quanh phố Tâybalô, ghé qua các văn phòng du lịch và bất cứ tấm cửa kính nào có dòngchữ “cho thuê xe máy”. Không phải văn phòng nào cũng có sẵn xe cho dukhách thuê, có vẻ như dịch vụ này mới được phát triển và dân thànhLuang tranh thủ làm thêm mà thôi.

Hai chiếc xe phân khối lớn mà chiều hôm trước tôi đãhỏi giá cho thuê của một văn phòng du lịch 30 USD/ngày sáng nay đã cóhai khách Tây đặt thuê. Phải mất thêm gần 20 phút tôi mới tìm được mộtchỗ khác cho thuê xe máy. Giá thuê xe Wave thường là 20 USD/ngày, hợpđồng ghi thời gian sử dụng từ 8g sáng đến 6g tối, tuy nhiên có thể thỏathuận về muộn và trả xe muộn hơn 2 tiếng.

Khách phải đặt lại hộ chiếu và ký một hợp đồng songngữ Lào – Anh. Ngoài ra du khách  bắt buộc phải đội mũ bảo hiểm và giátrả thêm để thuê một chiếc mũ là 10.000 kíp.

Một góc Tat Khuangsi

Nắng lên vàng rực khu phố, bầu trời Luang Prabang xanhngắt, không một gợn mây. Tôi hào hứng leo lên chiếc xe máy và bắt đầuhành trình phiêu du trên những cung đường. Chiếc xe bon bon lao đi bỏlại sau lưng Th Sisavangvong, Th Chao FaNgum, cả thành cổ  LuangPrabang và chỉ dừng lại đổ đầy bình xăng ở ngã tư đường Th Pothisarattrước khi nhằm hướng thác Khuangsi thẳng tiến.

Chợ Phosy nằm cách cố đô chừng 2km, là trung tâm giaothương lớn nhất của vùng. Nhiều du khách nếu có thời gian la cà sẽ ghéchợ này để mặc cả, mua sắm đồ thủ công mỹ nghệ và lưu niệm của Lào,đồng thời có thêm cơ hội tìm hiểu cuộc sống thật sự của dân địa phương.Trên đường quay về, tôi gửi xe vào chợ để tìm mua một khẩu súng phunnước cỡ lớn và xem xét những chiếc xe máy sonic được bày bán đầy ắptrong các gian hàng dọc hai bên cổng chợ.

32km đường đến thác Tat Khuangsi khá đẹp, xuyên quanhững rừng gỗ teck trải dài miên man trên triền núi. Những cây gỗ tecktrụi lá, thân trắng vươn mình kiêu hãnh trên lưng núi đỏ sậm màu đất.Xen kẽ thấp thoáng là những bản làng, những trảng cỏ xanh, những ngôinhà nho nhỏ. Đường vắng xe cộ và im ắng. Tôi cứ để cảm giác xe “dắt”mình đi, và quyết định rời khỏi con đường chính tới thác Tat Khuangsiđể xem cuối con đường có điều gì đang chờ đợi.

Chuyến xe tuktuk

Chỉ có những rừng cây rì rào trong gió, nắng vàng vàtrời xanh. Hiếm hoi mới gặp một người địa phương đi bộ hay chạy xe đạplọc cọc trên đường. Con đường không đẹp như con đường trải nhựa tớithác Khuangsi nữa, nó trở nên sần sùi với đá nhỏ và dần trở thành conđường đất lúc nào không biết. Chạy mãi dễ đến cả chục cây số mà conđường vẫn hun hút, cuộc sống vẫn như ẩn trốn ở tận nơi nào. Tôi quay xetrở lại ngã ba đường, tiếp tục hành trình tới thăm khu thác du lịch nổitiếng của Lào.

Khác với con đường vắng vẻ và im ắng vừa nãy, conđường bên này vui hơn với rất nhiều  bản làng văn hóa dọc hai bênđường. Bản nào cũng giản dị, đơn sơ với những nếp nhà hiền hòa nằm népbên nhau. Ở hai đầu mỗi bản đều có biển tên bản bằng tiếng Anh và tiếngLào, chẳng hạn như bản Thapene nằm ngay cửa rừng thác Khuangsi, ngượctrở ra là bản Ou, Muang Khay hay Thinkeo, Thin Som. Du khách trên đườngtới thác thường đi qua bản Lackpaid, bản Naxao, Napho và nhiều ngườidừng chân ở bản Naouane, bản “du lịch” nhất trong gần chục bản làng vănhóa ở phía nam cố đô Luang Prabang.

Thác Tat Khuangsi được miêu tả như một viên ngọc xanhgiữa rừng nhiệt đới. Quả thật, dòng thác không quá lớn, nhưng dưới chânthác, thiên nhiên đã tạo nên những chiếc hồ nhỏ với màu nước trong xanhnhư ngọc bích tuyệt đẹp. Du khách có thể bơi lội ở cái hồ bơi thiên tạonày một cách thoải mái và tự nhiên. Nhiều người ưa thích trekkingthường đi dạo bộ dọc những lối mòn nhỏ xung quanh khu rừng bao quanhthác Tat Khuangsi, tận hưởng cảm giác yên ả và hoang dại của khu bảotồn, thậm chí leo lên trên đỉnh thác để nhìn xuống.

Thời điểm đẹp nhất để ngắm khung cảnh thanh bình xinhđẹp của thác Tat Khuangsi là vào tháng 11 hoặc tháng 4 – giữa mùa khô.Nhiều du khách chọn cách thuê xe máy hoặc xe đạp để tự mình tới chốnnày, chủ động dừng lại các bản làng mà họ cảm thấy thích thú dọc đường.Ngoài ra, ở Luang Prabang cũng có thể dễ dàng tìm được các tour đi thácghép với chi phí khá rẻ, 3 USD/người, hoặc thuê một chiếc xe tuktuk vớigiá 180.000 kip cho 6 người đi. Thời gian cơ bản dành cho chuyến đi nàychỉ mất nửa ngày.

Sau khi nằm nghỉ dưới một gốc cây lớn ở khu vực đậu xevà hàng quán bên ngoài cửa rừng – cửa khu bảo tồn, tôi chợp mắt thiếpđi chừng 5 phút giữa yên bình và lòng thanh thản. Tạm biệt TatKhuangsi, tôi trở lại với chiếc xe, với con đường đầy nắng và gió, vớinhững triền đồi gỗ teck trải miên man, với những em bé chạy nhảy nô đùatrên dòng suối bên đường, hồn nhiên trong trẻo đến lạ kỳ.

Quán nhỏ bên đường

Tôi cũng không quên dừng lại ở làng du lịch Naouane.Có hai lữ khách đang chia kẹo cho đám trẻ nhỏ. Một cô bé bị ốm đang nằmtruyền nước trên chiếc sàn tre trước hiên nhà. Tôi đi lang thangdọc con đường nhỏ xuyên qua làng, hai bên là những mái nhà tranh vànhững sạp hàng bằng tre nứa cũ kỹ, dăm ba món hàng dệt tay, vải vóc,khăn áo. Mấy phụ nữ cặm cụi khâu vá, chỉ khẽ ngẩng lên khi thấy tiếngbước chân của vị khách lạ rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc. Có nétgì đó tựa như bản làng ở Sa Pa.

Hai cô bé cầm một nắm vòng tay bằng thổ cẩm đi theotôi và mời như hát khiến tôi bật cười: “You can buy for five thousand”.Các cô bé đều lên giọng ở cuối câu và lặp đi lặp lại đều đặn như mộtcái máy, trong niềm vui vì sự hồn nhiên của các em vẫn có điều gì khiếntôi thấy như nghẹn lòng. Ba cô bé chỉ chừng 2-3 tuổi đang cùng nhau thửváy, một chiếc váy Mông rất đẹp rực rỡ, chiếc còn lại chỉ là một tấmbao bố đã sờn rách… Chúng chạy trên lối nhỏ, những bước chạy ngây thơvà tràn đầy niềm tin vào cuộc sống…

Ngoài đường lớn, đám trẻ được chia kẹo đang hớn hở nốithành một hàng dài chạy dọc vệ cỏ, đứa nào đứa ấy cười rạng rỡ, có đứangã lăn quay vào đám bùn lầy ở đầu làng, nhưng rồi nhanh chóng đứnglên, không khóc nhè, cũng không chờ có người lớn đến vỗ về…

Vương quốc triệu voi

Cách làng Naouane hơn 2km đường, tôi gặp hai anh bạnvoi khổng lồ đang bước đi lững thững. Hai người quản tượng dù khônggiao tiếp được vẫn tỏ ra khá thân thiện khi tôi ra hiệu dừng hai chúvoi lại để được chạm tay vào chiếc vòi dài cũng như bộ da dày củachúng. Hai chú voi còn rẽ xuống một khe núi dọc đường để uống nướctrước khi rời đi ngược hướng với tôi.

Chiều nhạt nắng. Tôi trở về trạm xăng ban sáng vàquyết định đi theo con đường nối Luang Prabang với Vientiane. Ra khỏithành phố, con đường lại trở nên vắng vẻ dù đó là một quốc lộ lớn ởLào. Lúc đầu còn gặp nhiều ôtô chạy xuôi ngược, càng đi xa thành phố,giao thông và nhà cửa càng trở nên thưa thớt. Đôi khi tôi còn khôngnghĩ mình đang đi trên con đường huyết mạch nối thành Luang với thủ đôcủa vương quốc triệu voi.

Bé bé bồng bông
Bầy chim non bơi lội trên sông
Về nhà
Tung tăng

Tình cờ dừng chân dọc một bản bên đường. Làng bản củangười Lào thường ở sát quốc lộ, nhà cửa đơn giản, hàng rào phên trenhưng luôn nở hoa, xương rồng, mào gà, dâm bụt và vô số các loại hoatrồng trong bồn khác. Bọn trẻ con đang đá bóng trên sân làng, xa xa chỗvòi nước các bà, các mẹ, các cô gái đang tắm giặt, rồi óng ả gánh nướcvề. Nụ cười của người con gái Lào e lệ và thân thiện in vào khuôn hìnhcủa tôi, in vào trong ký ức tôi những khoảnh khắc quá đỗi dịu dàng.

Chiều trên núi xuống rất nhanh. Những mảng màu đỏ rựccủa mặt trời cứ lặng lẽ khuất dần sau bóng núi. Không khí trở nên lạnhlẽo, con đường trở nên cô độc. Ban Aen với lũ nhóc mắt nhìn ngơ ngác,nghèo khó, đứa lớn địu đứa bé, đứa ngồi thơ thẩn ở bậc cầu thang bằnggỗ trước cửa nhà… Cuộc sống bình lặng, bình lặng đến lặng người…

Sắc màu của núi

Tôi trở về nhà – đến ngày hôm nay thì cố đô LuangPrabang đã thành nơi trở về yên ấm của tôi rồi. Tôi đi trong ánh hoànghôn, trong nắng chiều buông, trong ráng mặt trời màu đỏ. Để lại saulưng tôi là em và những cung đường…

Nguồn: tuoitre.com.vn