Lịch sử Chùa Diệu Pháp

Chùa Diệu Pháp được cố Hòa thượng Thích Tâm Khai khai sơn vào năm 1964 khi đất nước vẫn còn chiến tranh. Trong những năm gian khổ đó, Hòa thượng luôn là người ủng hộ tích cực mọi việc Ngài có thể làm để đất nước được thanh bình. Vì thế, chùa Diệu Pháp đã trở thành một nơi nuôi dưỡng những chiến sĩ đã hết mình đấu tranh vì hòa bình cho đất nước.

Ban đầu chùa chỉ có mỗi khu chánh điện nhỏ và nhà ở, còn xung quanh chỉ là sông nước và cây cối um tùm. Những tưởng ngôi chùa có thể đứng vững để che chở cho những người con đất Việt, nhưng vào năm Mậu Thân 1968, đạn pháo chiến tranh đã “san bằng” chùa Diệu Pháp. Rất nhiều người đã hy sinh vào ngày đó và chùa chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn giữa đất trời Sài Gòn.

Không nản lòng, Hòa thượng đã đi gom góp từng viên gạch, từng miếng ngói, từng bao xi măng để xây lại chùa Diệu Pháp. Và cũng nhờ trời Phật phù hộ, không lâu sau ngày bị ném bom, Ngài đã dựng lại được ngôi chùa năm nào đã đổ nát.

Tuy được xây dựng lại kiên cố hơn, nhưng với sự hủy hoại của thế sự, chùa cũng đã bị phá hủy phần nào. Vì thế, vào năm 1972, Hòa thượng đã tiến hành trùng tu ngôi chùa lần đầu tiên.

Chiến tranh qua đi, đất nước trọn niềm vui, nhưng những hậu quả của nó để lại thật to lớn và xót xa. Rất nhiều người đã hy sinh và những người mẹ Việt Nam đã trở nên bơ vơ khi con mình không về nữa. Xót xa trước hoàn cảnh đó, Hòa thượng đã quyết định sửa chữa lại chùa Diệu Pháp và xây thêm nhà để nuôi dưỡng các cụ già không nơi nương tựa vào năm 1992 lấy tên là “Mái Ấm Tình Người”. Thời gian trôi qua, số cụ già được chùa nhận nuôi ngày càng đông, nhưng nhà ở lại quá chật hẹp. Mỗi khi trời mưa bão, nước lớn là Hòa thượng không ngớt lo âu cho sức khỏe cũng như an toàn của các cụ.

Thế nên, Hòa thượng đã dự định sẽ xây dựng lại chùa Diệu Pháp sao cho rộng rãi và kiên cố để có thể chăm sóc thêm được nhiều cụ già nữa. Ngài đã vận động khắp nơi để thực hiện điều đó. Thế nhưng vì sức khỏe đã suy yếu bởi những vết thương của chiến tranh và bệnh tim mạch, Hòa thượng đã viên tịch khi những dự định của Ngài còn dang dở. Trưởng tử của Ngài là Đại đức Thích Nguyên Pháp đã nối tiếp tâm nguyện của Ngài, xây dựng một cơ sở mới rộng rãi và tiện nghi để tiếp tục chăm sóc cho các cụ già neo đơn.

Gần nửa thế kỉ trôi qua, giờ đây, ngoài việc nuôi các cụ già neo đơn, chùa còn là nơi sinh hoạt và giúp đỡ cho các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn nhưng hiếu học, phát gạo cho đồng bào nghèo hằng tháng và là nơi phục vụ những bữa ăn no dạ mát lòng cho những người nghèo và người có thu nhập thấp. Tuy nhiên, hiện nay chùa đã xuống cấp trầm trọng. Thầy Nguyên Pháp đã quyết định xây dựng lại chùa thật kiên cố và khang trang hơn để không còn phải lo âu những khi mưa gió bão giông và cũng nhằm phục vụ các công việc Phật sự được thuận lợi hơn.

Chùa Diệu Pháp cho dù là tháng năm nào đi nữa cũng vẫn là nơi che chở cho những người nghèo khổ về vật chất lẫn tinh thần, là nơi trang nghiêm và linh thiêng cho Phật tử thập phương tu tập, lễ bái, cũng là nơi nương tựa cho những ai có duyên lành với Phật, mong cầu sự thanh tịnh nơi thân tâm và an lạc cho nhân loại.