Lễ Bông hồng cài áo

0
118
“Tiết vu lan bâng khuâng nhớ cha công dưỡng dục 
  Mùa báo hiếu bùi ngùi thương mẹ đức cù lao”

Sáng nay, 30/08/2012 ( tức 14/07 ÂL), chùa Diệu Pháp đã long trọng tổ chức Lễ Vu Lan – Cài bông hồng cho các Phật tử của Đạo tràng phóng sanh, Đạo tràng Pháp Hoa cùng nhiều Phật tử thập phương. Hòa trong không khí của ngày lễ trọng đại – mùa Vu Lan hiếu hạnh, các Phật tử đã được gắn lên ngực những bông hồng như một lời nhắc nhở, sẻ chia không bao giờ quên công lao như trời bể của các đấng sinh thành. Xuyên suốt buổi lễ là những cung bậc cảm xúc trầm lắng, vui sướng, và cả nỗi bùi ngùi, xúc động…

Trích bài ” Cảm niệm Vu Lan” của Phật tử Tâm Huệ – Đạo tràng phóng sanh:

” Thấm  thoát  vậy  mà  đã  bảy  năm  trôi  qua con  không  còn có mẹ ở trên cõi đời này. Nước  mắt con đã cạn bởi  nhớ mẹ khi nhiều đêm con khóc thầm và ân  hận bởi có quá nhiều điều con chưa thể làm để báo hiếu công  dưỡng dục sinh thành to lớn của mẹ.

Mẹ ơi, sinh con  ra trên đời, mẹ phải chịu biết bao nhiêu những vất vả,cơ cực  để  nuôi con lớn  khôn  thành  người. Sống nơi làng quê nghèo với biết bao thiếu thốn  vậy mà mẹ vẫn vượt qua mọi trở  ngại, khó khăn để nuôi con ăn học. Hai mẹ con sống trong căn nhà lá đơn sơ, bên trong chẳng có tài sản gì đáng giá ngoài chiếc giường ngủ đóng bằng mấy tấm ván ọp ẹp xin từ nhà hàng xóm tốt bụng và ít bát đĩa sứt mẻ  tứ  tung. Thiếu đói triển miên khiến cho mẹ phải cơ cực phải đi làm thuê cuốc mướn mới mong có đủ tiền lo cho cái ăn của gia đình và cả cái học của con. Ấy vậy mà hai mẹ con vẫn không sao tránh khỏi những dịp giáp hạt đứt bữa. Những như thế, chỉ có khoai, có ngô,rau  lang chấm muối…Mẹ cũng không dám ăn mà luôn nhường phần cho con ăn vì sợ con đói . Con  nhớ, có lần nhà hết khoai, tối trước mẹ sang nhà hàng  xóm vay được một rổ khoai lang để sáng mai luộc cho con ăn để đi học. Rổ khoai ấy mẹ chia làm nhiều bữa và mỗi lần chỉ luộc một chút sao cho đủ phần ăn của con mà thôi. Mẹ điều nhịn đói đi  làm đồng như vậy nên da mẹ xanh xao, thân gầy héo khiến con thấy  thương mẹ quá. Mặc dù thương mẹ nhưng khi đó con còn ngây thơ chưa đủ lớn để biết mình phải làm gì, hành động ra sao…Đối với mẹ!

Rồi con lớn dần theo năm tháng con học hành thành  đạt, cuộc sống thành thị đã cuốn  hút con vào con đường danh vọng, xong đại học con có việc  làm tốt, lương cao vậy mà con chưa bằng lòng với những gì mình có, con lại tìm học bổng đi ra nước ngoài học tiếp nhằm thõa mản  ham  muốn cá nhân. Trở về nước lại lo củng cố địa vị  sợ thua kém bạn bè cùng trang lứa. Con cố gắng làm việc hết sức mình để được lãnh đạo tin tưởng đồng nghiệp yêu thương, mọi người quý trọng. Đồng hành với việc làm này là con cũng đã bỏ quên sau lưng mình người mẹ hiền thui thủi chốn quê nghèo,người mẹ lúc nào cũng nghỉ về con, cũng lo cho con và hi sinh tất cả vì con. Hơn thế nữa những ngày quạnh hiu một mình nơi quê nhà vò vỏ trông con.Mẹ không hề tránh  mắng con lấy môt lời.

Mẹ ơi, giờ này con có tất cả tiền tài, danh vọng nhưng những thứ này giờ đây có nghĩa gì đâu! Con đã đánh đổi lây nó bằng cả cuộc đời của mẹ, con cũng  đã quên rồi câu thơ của Đỗ Trung Quân :“ Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ…..” Thật vậy mẹ đã ra đi mãi không bao giờ trở lại với con.

 Khi ngồi những dòng tự sự từ đáy lòng mình này nước con lại tuôn trào bởi mẹ đã là người thiên cổ và dù có thế nào đi nữa thì chẳng bao giờ mẹ sống lại ở trên đời này nữa.Nghỉ tới mẹ ruột con tưởng lìa  ra từng khúc. Mẹ đã có một cuộc đời vất vả, cực khổ và ngắn ngủi. Chưa bao giờ con thấy mẹ vui sướng, mẹ chẳng khi nào được ăn ngon , mặc đẹp như người ta mà suốt cả đời chỉ tương, cà , rau, cháo với áo me nón  rách…. Vậy mà lúc mẹ còn sống con bất hiếu chưa một lần đền đáp công sanh thành dưỡng dục.

Mẹ ơi, mùa vu lan nữa lại về, con không còn ở bên mẹ,nước mắt con cứ tuôn trào vì thương  nhớ mẹ. Con mong với tấm lòng bao dung của người mẹ, mẹ tha thứ và cho con được sám hối tất cả những tội bất hiếu lúc mẹ còn sống con chưa đèn đáp được. Giờ đây con thắp những nén hương với tất cả tấm lòng  thành  kính dâng  và cầu cho hương linh của mẹ được siêu thoát. Ngàn lời con xin lỗi mẹ và hứa với mẹ là sống tốt hơn, sống có ích hơn cho xã hội….

Kính thưa toàn thể quý vị phật tử có mặt trong buổi lễ ngày hôm nay, dù bạn là ai, dù bạn làm gì, ngay từ bây giờ, mỗi chúng ta hãy thể hiện tấm lòng báo hiếu của mình bằng mọi cách đối với cha mẹ, đừng để quá muộn. Và mỗi hành động bảo hiếu của mình sẽ là những cánh sen kết thành  muôn  ngàn  đóa hoa sen tươi dâng lên cúng dường Tam Bảo – Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát nhân mùa vu  lan năm 2012.

Kính chúc quý vị một mùa vu lan thật ý nghĩa và an  lạc. “