Khi mối tương giao chấm dứt

0
133
Khi kết thúc một mối tương giao, mọi chuyện thường chưachấm dứt nơi đó. Còn nhiều việc dọn dẹp sau đó. Và trong quá trình dọndẹp cho gọn, chúng ta vô tình làm sự đổ vỡ sâu đậm hơn, mọi sự khônggọn lại mà kéo dài thêm những phiền muộn bởi những lời kể sau đó vớinhững người ngoài hai đương sự.

Trongtình bạn đúng ra thật giản dị, hợp với nhau thì giao tiếp trao đổi,chia sẻ. Không hợp thì thôi. Nhưng có nhiều trường hợp khi mới đầuchúng ta nghĩ rằng thích hợp, vì cùng quan điểm, cùng ước mơ (nhất làđang học chung hay làm việc chung). Nhưng rồi dài lâu thì tâm tị hiềmchen vào khi cả hai có cùng một ước vọng để đạt tới. Không biết ước mơthành Phật có là nguyên nhân gây chia tay không, còn những ước mơ khácthì thật khó mà tránh sự xung đột trong tâm. Vì rằng trong cuộc sống sựbình đẳng có giới hạn! Và sự mong muốn bạn mình thành đạt hơn mình,hạnh phúc hơn mình… vẫn còn là điều đang tu tập trong công hạnh Bồ Tát.

Dù sao cũng thành thật nhận rằng, dù tình gì đi nữa tâm đều có sự ích kỷ, đó là đầu mối của mọi khổ sầu.

Rồikhi chia tay, ai cũng nơm nớp rằng họ sẽ nói những điều không hay củata cho nhiều người khác nghe. và dù bạn đang ở vị trí nào, thì điều nàycũng là một lo ngại. Vì làm sao chúng ta không có đôi lỗi lầm nào đó,và đã lỡ tâm sự ra. Nhưng thật khó để cuộc sống không một vết của lỗilầm.

Khiđang thân, cả hai có thể giãi bày tâm sự của của mình, những gút mắc,những điều riêng tư … Bây giờ những điều đó được nói ra với một tâm xúcsiểm thì thật gây cho tâm một nỗi đau. Kết thúc tương giao đã nói nênsự thất bại với giao tiếp bạn bè rồi, nay thêm sự ngán ngẩm và đau lòngthì quả thật những người như vậy rất ngán kết bạn với ai nữa. Tâm dèchừng nghi ngờ và đề phòng khiến tâm tư mất đi tính chất an hòa, mấttính tin cậy trong cuộc sống, nhìn mọi người quanh mình với tâm nghikỵ, sợ hãi…. bạn để ý thế này, người thân thì có giới hạn, còn bạn bèthì cả xã hội mà. Và như vậy người kể nói, vô tình đã làm một việckhông tốt, có thể do không biết như thế, nên vẫn tự hào rằng mình làngười tốt hơn người mình vừa “đoạn giao”.

Điềunày thật khó mà nhắc nhở hay học tập. Đó là một tính mà xã hội luôn rănnhắc, nói chi đến trong đạo. Mối tương giao có thể chấm dứt khi cáinhìn không còn được cảm thông. Nhưng giá chi mọi chuyện cũng chấm dứtnơi đó. bạn đừng đi kể những điều không hay của bạn mình (theo địnhkiến của mình) thì bạn sẽ tốt đẹp biết bao. Chúng ta tự làm mất niềmtin nơi người khác về ta, khi nói những điều không hay về một người đãtừng là bạn thân của mình.

Chúng ta không hiểu rõ tâm mình lắm, nên vẫn thường gây thương tổn sâu sắc cho nhau.

Chúng ta không để ý rằng nỗi lo sợ của ta cũng chính là nỗi lo sợ của người.

Nhữngđiều nhỏ nhiệm này, nếu để ý cũng phần nào giúp người khác yên tâm khichọn ta làm bạn, dù có thể cho rằng họ chọn ta là “lầm lẫn” ở mặt nàođó, nhưng ít ra trên mặt này, người đã chọn ta không lầm.

Kểnói những điều không hay của người không thuận với mình cũng đã là điềukhông nên, huống là người đó đã từng là bạn mình. Hợp tan là lẽ thườngtrên đời, đừng để hợp tan gây thêm những phiền lụy cho nhau.

Trích: Bước Chân Từ Xa