Hiểu giá trị bản thân để thôi đổ lỗi cho người khác

0
111

Chỉđến khi ta thấu hiểu giá trị bản thân, trải lòng với nỗi đau thì cơngiận dữ sẽ không còn bùng phát và thôi không đổ tội cho người khác nữa.


Phần nổi của tảng băng

Cơngiận dữ xảy đến khiến người ta luôn cho mình là đúng đắn và đối phươnghoàn toàn sai. Khi đó, người ta sẽ khó mà đủ bình tâm để lắng nghe, tôntrọng hay quan tâm đến người khác mà chỉ chú tâm đến điều mình muốn.Các nhà tâm lý phân tích rằng: “Cơn giận dữ khiến người đó vừa đóng vaitrò của quan tòa, vừa là bồi thẩm đoàn, vừa là công tố viên và chắcchắn trong cơn giận đó sẽ không chấp thuận bất kỳ sự kháng cáo nào”.

Phầnlớn những người hay cáu giận nghĩ rằng mình “quen” với cảm xúc này vàcho đó là điều bình thường. Họ không hề nghĩ đến việc mỗi cơn bão giậndữ đi qua để lại một sự tàn phá khủng khiếp. Có những người lại chorằng đó cũng là một dư vị cảm xúc khiến cho cuộc sống thêm phần thănghoa. Nhưng thực tế, phần lớn những cơn giận dữ bùng phát thường là kinhnghiệm đau đớn chứ không phải là sự khai phá cảm xúc. Mỗi cơn giận dữbùng phát biến thành một hàng rào chắc chắn ngăn trở sự thăm dò, khaiphá cảm xúc.

Những cơn giận dữ còn phá tan sức mạnh nội tạikhiến người ta không còn sức để đối mặt với vô vàn những sự việc bấttrắc có thể xảy đến bất kỳ lúc nào. Những cơn giận dữ còn ngăn cản tìnhyêu và nhiều khi làm cho bản thân bị cô lập, khó mà hợp tác và thônghiểu với xung quanh. Đó là bức tường vững chắc ngăn cách ta với bạn bè,anh em. Điều nguy hại là khi bức tường này được thiết lập bằng nhữngcơn cáu giận thì hầu như không có cách nào phá nổi, không thể xuyên quahay luồn xuống dưới như trong phim hành động được.

Nhữngcơn giận dữ ở con người được các nhà tâm lý ví như sự gầm rú, tiếngrống lên của loài thú khi bị những con thú dữ lớn hơn đe dọa. Chúngkhông thể tự vệ nên đành phải xù lông, gầm lên. Nhiều khi cơn giận dữ ởta có căn nguyên từ sự sợ hãi. Nhưng không phải ai cũng liên hệ và giảiđược mối liên quan giữa sự giận dữ và nỗi sợ hãi trong tâm hồn. Bềngoài, cơn giận dữ thường khiến người ta lầm tưởng rằng đó là sự dũngcảm. Có vẻ như người đang giận dữ không biết sợ gì cả, nhất là khi giậndữ đỉnh điểm dẫn đến bạo lực. Nhưng thực chất, đa phần là họ đang cómột nỗi sợ hãi trong lòng. Không phải lòng dũng cảm kích thích họ tấncông mà chính là nỗi sợ không kiểm soát được. Tương tự như con thú bịdồn vào chân tường sẽ phải gầm rú lên và lao tới tấn công.

Nhưngở một góc độ khác, bên dưới cơn giận dữ còn là nỗi đau đớn và bên dướinỗi đau đớn chính là sự sợ hãi. Ta không thể nào trải qua sự sợ hãi màkhông trải nghiệm nỗi đau đớn trước đó. Nỗi đau đớn đó có thể là do sựmất mát của người thân, tình yêu bị chia lìa hay có thể là do mấtviệc… Những ai đã từng trải qua cảm giác đó thì mới hiểu nỗi đau đớnđó thật khủng khiếp. Nhiều khi thà nổi giận còn hơn là bị chạm vào nỗiđau đó. Phần lớn chúng ta đều làm như vậy, nhưng khi giận dữ thì nỗiđau đớn trong lòng đó không hề biến mất mà nó chỉ tạm thời bị chôn vùi,khỏa lấp đi mà thôi.

Đối mặt với cơn giận dữ

Theophân tích của các chuyên gia tâm lý, khi nỗi đau đớn bị cự tuyệt thìlớp lá phủ là những cơn giận dữ sẽ xảy ra thường xuyên hơn. Những ngườiliên tục có cơn giận dữ sẽ phải triền miên chịu đựng nỗi đau đớn. Kinhnghiệm giận dữ vốn đã đau đớn nhưng nỗi đau nằm bên dưới đó còn lớn vàkhủng khiếp hơn nhiều. Nỗi đau ngầm này càng tạo động lực khiến nhữngcơn giận dữ bùng phát ra một cách thường xuyên hơn, khó kiểm soát hơn.Những hậu quả mà các cơn bão này gây ra cũng khủng khiếp theo cấp độtăng dần.

Cơn giận dữ nhiều khi thể hiện sự tuyệt vọng đơnthuần vì không có khả năng thu xếp cuộc sống của mình hoặc của ngườikhác theo ý mình. Cơn giận dữ sẽ mãi mãi là bóng ma bám theo cả cuộcđời ta nếu ta không có dũng khí đối diện thẳng với chính những nỗi đau,nỗi sợ hãi nằm sâu trong tâm hồn. Theo lời khuyên của chuyên gia tâmlý  rằng một trong những giải pháp để có thể đối diện và kiểm soátnhững cơn giận dữ là hãy thường xuyên nghĩ lại lần giận dữ gần nhất.Hãy nhớ lại xem ta đã giận ai? Vì nguyên nhân gì? Cảm xúc lúc đó của tathế nào? và ta đã thể hiện nó ra sao? Khi đối diện với sự việc đó, hãyđể cảm xúc đau đớn trải nghiệm trong tâm hồn. Khi nỗi đau không còn bịcự tuyệt, được “chạm” vào và trải nghiệm trong tâm hồn thì dần dần sẽkhông còn căn nguyên cho những cơn giận dữ bất chợt nữa.

Ta hãyđối mặt với một trong những căn nguyên gây nên sự giận dữ là  sự bựctức, tuyệt vọng vì không thể thu xếp cuộc sống của mình hoặc của ngườikhác theo ý mình. Tấn công trong lúc giận dữ là một hành động chứng tỏsự bất lực. Như hình ảnh con thú nhỏ bị con thú lớn hơn dồn vào chântường. Những hành động bột phát đó chẳng bao giờ mang lại hiệu quả nhưta mong muốn, đó là thu xếp cuộc sống của ta hoặc của người khác theo ýta. Mọi thứ xung quanh vẫn khác với mong muốn của ta trong khi nỗi đautrong tâm hồn lại chẳng thể biến mất sau những cơn giận. Khi để cho tâmhồn trải nghiệm nỗi đau thông qua sự hồi tưởng trực diện lại căn nguyênnhững cơn giận dữ. Có nghĩa là ta đã bắt đầu quá trình chữa lành nhữngvết thương lòng. Khi đó những nỗi đau có thể bắt nguồn từ bất kỳ đâutrong cuộc sống sẽ được kiểm soát phần nào và không còn là căn nguyêngây nên những cơn cáu giận nữa.

Theo phân tích của các nhà tâmlý, nguyên nhân sâu xa của cơn cáu giận còn là sự thiếu vắng giá trịbản thân. Đó là cảm giác bất lực, cảm thấy bản thân mình không đượcquan tâm, chăm sóc như đáng ra mình phải được hưởng. Khi cảm thấy bấtlực cũng có nghĩa ta cảm nhận được những nỗi sợ hãi từ vô vàn chông gaicủa cuộc sống và nhiều khi ta sẽ cố uốn cuộc sống theo cách ta muốn đểchống lại nỗi sợ hãi. Việc đó thường thất bại và nỗi đau trở nên lớnhơn khi không thể tạo cuộc sống như ý muốn của mình nên  thường chegiấu nó bằng những cơn giận dữ bùng phát. Khi cơn giận giữ đến đỉnhđiểm thì ta lại tấn công cả người thân và bạn bè. Nó khiến ta bị giamcầm trong chính bức tường ta tự dựng lên nhưng rồi lại đổ lỗi cho ngườikhác gây nên việc đó.

Chỉ đến khi ta thấu hiểu giá trị bảnthân, trải lòng với nỗi đau thì cơn giận dữ sẽ không còn bùng phát vàthôi không đổ tội cho người khác nữa. Sự thấu hiểu giá trị bản thân,trải lòng với nỗi sợ hãi cũng khiến người ta thôi chịu đựng nỗi đau,khiến ta mở lòng đến với những tình cảm thương mến xung quanh. Cuộcsống khi đó sẽ trở nên thanh thản và nhẹ nhàng.

(TVN)