Hè về chùa luyện võ

0
98

Hưng Khánh – ngôi chùa cổ ở hạ lưu sông Côn, Bình Định – nhiềunăm nay đã trở thành địa chỉ đi về của hàng trăm cô cậu học trò trongnhững mùa hè. Ở đó, các em được học võ cổ truyền, võ Tây Sơn. Nhưngquan trọng hơn là được học đạo võ, đạo dạ?y là`m người có´ í´ch cho xãhội, được dạy làm tương chao, ăn cơm chay…

Trời vừa tắt nắng, trên sân chùa Hưng Khánh các võsinh đã tề tựu đông đủ. Chiều hôm ấy thầy Đông Hải bớt thời gian bốcthuốc chữa bệnh tranh thủ đến chùa luyện tập cho các võ sinh. “Nhiềuphụ huynh từ các tỉnh thành trong nước đưa con cái về đây học võ cổtruyền, đã có các võ sư truyền dạy rồi nhưng mình cũng ráng góp chútcông sức” – thầy Đông Hải khiêm tốn nói.

Tầm sư học võ

Gần 20 năm xuất gia, rồi hoàn tục lui về làng Vĩnh Phú(xã Nhơn Thành, huyện An Nhơn, Bình Định), bây giờ thầy Đông Hải ngàyngày thăm mạch, bốc thuốc chữa bệnh cho dân nghèo và theo tâm nguyệncủa thầy là dành thời gian còn lại tiếp tục dịch bộ Lục tướng tằngvương phổ minh binh thư chiêu pháp – một pho thư tịch cổ về võ thuật,binh pháp hiếm hoi còn sót lại ở Bình Định. “Một phần thao mẫu, chiêupháp trong bộ cổ thư này đã được đưa vào dạy các võ sinh hơn chục nămqua, tuy nhiên vẫn còn rất hạn chế” – thầy Hải nói.

Nhiềunăm qua, cứ đến mùa hè là hàng trăm học trò – đa số tuổi thiếu niên -khăn gói tìm về chùa Hưng Khánh (Tuy Phước, Bình Định) học võ, luyệnvõ. Không chỉ học trò địa phương, nhiều gia đình phật tử đang làm ăn ởTP.HCM, Vũng Tàu, Nha Trang cũng gửi con về đây một, hai tháng hè.“Không phải chỉ là chuyện võ nghệ, chúng tôi muốn các con mình được rènchữ dũng của tiền nhân” – anh Trần Thành Lân (Gò Vấp, TP.HCM) suốt mấymùa hè vừa qua luôn đưa hai con là Trần Ngọc Nam và Trần Yến Linh vềhọc võ ở chùa Hưng Khánh, thổ lộ.

Trongtiếng chuông ngân nga ở một góc sân chùa, Trương Thị Trúc My (13 tuổi)đang luyện bài Hùng kê quyền, Ngô Thị Linh Sương (14 tuổi) tập Lão hổthượng sơn. Góc sân bên kia, dưới tán bồ đề, Đặng Thị Mỹ Giàu (16 tuổi)tập bài Lão mai, Lê Thị Lành (15 tuổi) tập bài Thiền sư, Trương ĐìnhThuận, Nguyễn Ngọc Hoàng cùng một nhóm võ sinh nhí khác say mê luyệnroi, kiếm.

Trần Ngọc Nam và Lê Văn Phúc đang học lớp 10 ở TP.HCM,suốt ba mùa hè vừa qua đều về đây học võ. “Năm đầu còn nhỏ ba dẫn vềxin thầy cho theo học, hai năm rồi chúng em tự lên xe đò ra đây. Ở chùaăn cơm chay, thức khuya dậy sớm, lúc rảnh tranh thủ tưới cây, chẻ củi,quét dọn sân chùa, phụ lo cơm nước cùng các thầy, bây giờ em đã có thểtự lập hoàn toàn khi xa nhà chứ không phải lúc nào cũng dựa vào sự chămsóc của cha mẹ” – Nam hào hứng kể.

Hai anh em Phạm Văn Chiến, Phạm Văn Đài đang học cấpIII ở Vũng Tàu có bề dày ba khóa học tại đây. “Ba mẹ em đều là ngườigốc Bình Định, trôi dạt làm ăn xa. Hết mùa hè này em lên lớp 12 nên đâylà khóa học cuối cùng. Về chùa học em mới được biết, được nhìn các thầybiểu diễn và dạy những bài võ cổ truyền như Lôi long đao có từ thờiTrần, Chấn lôi âm tiên từ thời Hậu Lê, Tru hồn kiếm, U linh thương cótừ thời Lý, thế mới biết tổ tiên mình giỏi võ thật. Các thầy ở đây nhưthầy Nguyễn Văn Cảnh, Võ Văn Tính, Nguyễn Đức Thắng giỏi lắm, nhưngnghe chúng em nói nhiều như vầy dễ bị các thầy quở trách vì người họcvõ luôn giữ khiêm cung, tuyệt đối không được khoa trương” – Chiến vừalau mồ hôi ướt đẫm lưng áo vừa kể.

Mỗi tuần một lá thư

ThíchVạn Thanh (Hư Linh Tử) là truyền nhân thứ 13 của môn phái Long hổ khônghồng có từ thời Hậu Lê. Tu đến năm 1997 tròn 30 tuổi, Vạn Thanh hếtduyên với cửa Phật. Ông hạ sơn và trở thành võ sư Nguyễn Đông Hải. Ôngtừng làm huấn luyện viên trưởng đội tuyển võ cổ truyền của Sở Thể dụcthể thao Bình Định.

Lê Văn Tấn nhà ở Nha Trang đang là võ sinh mùa hè thứhai tại đây, em được các thầy khen tiến bộ nhanh, rèn luyện tốt. Nhìnthân thể lực lưỡng, rắn rỏi, tráng kiện, khó ai tin trước kia Tấn kháèo uột và quanh năm ốm vặt. “Khó khăn nhất là tập luyện tháng đầu tiên,đêm nằm mỏi rã rời từng đốt xương nhưng nghe tiếng kinh buổi sớm đãchoàng dậy. Hồi đó có lúc em tính bỏ cuộc nhưng thấy sự khổ hạnh, kiênnhẫn và tình yêu thương của các thầy, em đã trụ được”.

Nhìn Tấn biểu diễn những bài đao, thương vừa uyểnchuyển vừa mạnh mẽ, dứt khoát, mồ hôi chảy ròng trên má, trên cổ mớihiểu em đã khổ luyện rất nhiều. “Chiến thắng chính mình, vượt qua chínhmình và luôn giữ sự tự tin, tự tại – thầy luôn căn dặn thế – Tấn tâm sự- Năm trước em còn giấu theo điện thoại, năm nay thì không để tránhphân tâm bởi những cuộc gọi của bạn bè rủ rê. Ba mẹ muốn biết sức khỏecủa em thì điện hỏi thăm qua thầy.

Em không gọi điện về, các thầy khuyên nên thường xuyênviết thư cho gia đình. Mỗi tuần em gửi về nhà một lá thư. Các anh chị,các bạn ở đây cũng vậy. Hôm nọ ba đi công tác ngoài này tạt lại thăm,em gửi về cho mẹ một hũ tương do chính tay em làm, ba xúc động lắm. Bakể từ khi con viết thư, đêm nào mẹ cũng lặng lẽ đọc đi đọc lại thư con,nhớ con mẹ khóc, nhưng hãy yên tâm khổ luyện để nên người, ba mẹ rất tựhào về sự tiến bộ của con”. Anh mắt Tấn lấp lánh niềm vui…

Theo thầy Đông Hải, sau nhiều năm dạy võ cho bao lứahọc trò, bài học đầu tiên là rèn cho các em chữ nhẫn rồi sau đó mới đếnchữ dũng, chữ trí, chữ tâm và tiết tháo làm người. Không nhẫn thì khônghọc được võ đạo nên điều đầu tiên là phải rèn chữ nhẫn. Thầy tâm sự:“Con đường võ học là con đường dài vô tận, sự gặp gỡ của thầy trò ngaytrên sân chùa này cũng bởi cơ duyên hội ngộ mà có. Mình dạy dỗ các emthật ra là cố thắp cho các em một đốm lửa, đốm lửa ấy sẽ do chính cácem thổi bùng lên thành nhiệt huyết, thành hành trang để đi trọn kiếpngười, chỉ mong vậy thôi”… 

Nguồn: tuoitre.com.vn