Giáo dục tính tự lập cho trẻ

0
96

Ước gì tôi có thể nghe thấy ngay tiếng nói của cha mình khi đầu dâyđiện thoại phía bên kia nhấc lên. Từ khi lấy chồng đến giờ, mỗi khi gặpchuyện khó khăn, tôi đều gọi điện thoại cho cha.

Tôi nghe đầu dây bên kia: “A lô…”. Đúng là giọng của cha rồi, tôi vội vàng nói:

– Cha ơi! Cánh cửa ga-ra của con bị kẹt rồi!

– À! Con gái đấy hả? Con cần cha giúp đẩy cánh cửa ấy ra chứ gì?

– Không phải, cha à! Bây giờ con không quan tâm đến chuyện cái cánhcửa như thế nào? Con chỉ quan tâm làm thế nào để lái cái xe ra khỏiga-ra.

– Thế con định làm sao?

– Con định lái xe ra bằng cửa sau, nhưng nó nhỏ quá, nên không lái xe ra được, con chẳng biết phải làm sao cả!

Khoảnh khắc im lặng trôi qua. Tôi hình dung ra cảnh nếu như chakhông chịu tới giúp tôi thì sẽ ra sao nhỉ, có lẽ chiều nay chồng tôi sẽcó dịp nhìn thấy cái “giải pháp vĩ đại” của tôi khi tôi dùng búa tạ đậpnát cánh cửa ga-ra để lái xe tải ra ngoài.

Từ nhỏ đến giờ, cứ mỗi khi có chuyện gì rắc rối, là cha lại giúptôi. Chưa bao giờ tôi biết tự nghĩ ra một giải pháp nào đó để giảiquyết những khó khăn của mình.

Tôi đang “điên đầu” trong ga-ra thì cha gọi:

– Sao rồi? Con đã lái xe ra được chưa?

– Dạ chưa, cha ơi! Cái xe tải lại bị kẹt cứng ở đây rồi!

– Sao lại kẹt cứng?

– Xe hết xăng rồi! Con có muốn lái cũng chẳng ra được! Chiều naychồng con đi làm về anh ấy mà biết con không thể xoay xở được thì sẽnghĩ về con như thế nào! Con khổ quá! Hic… hic…

– Thôi nào, chỉ giỏi khóc lóc vớ vẩn! Chuyện gì thì cũng phải tìmcách giải quyết chứ! Có chồng con rồi chứ còn bé nhỏ gì nữa đâu!

Một lát sau, cha tôi đến. Xem xét tình thế nan giải lúc này của tôi;cha cười, giọng đầy sảng khoái: “Nào! Có chuyện gì đâu cơ chứ! Con đimua xăng mang về đây cho cha!”.

Tôi tất tả chạy ra trạm xăng. Một lát sau, tôi quay về, mồ hôi nhễnhại. Quái lạ, cánh cửa ga-ra đã được cha gỡ ra từ lúc nào, chẳng cònbị mắc kẹt nữa!

Cha nhìn tôi, cười và hỏi: “Nào! Bây giờ con đã lái chiếc xe ra đượcchưa?”. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Vậy là mọi chuyện rắc rối từ nãy đến giờđã được giải quyết rồi!

Trong khoảnh khắc, tôi nhớ về biết bao kỷ niệm thời thơ ấu. Cha lúcnào cũng thương yêu tôi. Người là một người cha quyết đoán, mạnh mẽ,luôn tìm ra những giải pháp để giải quyết mọi vấn đề khó khăn trongcuộc sống. Ngay từ bé, mọi việc lớn nhỏ, tôi đều ỷ lại vào cha…(Theo Câu chuyện gia đình)

Bài học đạo lý:

Ỷ lại, dựa dẫm là nguyên nhân tồi tệ nhất trong việc làm hỏng con người, từ người lớn đến trẻ con.

Trừ những hoàn cảnh đặc biệt khó khăn cần giúp đỡ, rất nhiều ôngbà cha mẹ đều vô tình tập thói quen cậy dựa, ỷ lại cho trẻ ngay từ buổiban đầu.

Mới biết đi, té ngã, trẻ lập tức được mẹ đỡ dậy, “đánh cái mặtđất này làm cho con của mẹ đau”. Ăn uống bị sặc, con chó con mèo lại bịmắng vì “quấy rầy làm con sặc”… Trong đầu trẻ đã manh nha suy nghĩ “bấtcứ lúc nào, cũng sẽ có người lớn giải quyết mọi việc cho mình”.

Lớn lên một tí, vào mẫu giáo, trẻ biến cô giáo thành “cục chịu”cho những cuộc kêu kiện mỗi ngày. Chỉ cần bạn giành đồ chơi, bạn đụngchạm,… trẻ lập tức kiện thưa, khóc lóc… không tự giải quyết được bất cứchuyện gì liên quan đến mình, trẻ thường nương nhờ vào người bảo mẫu.

Khi bắt đầu đi học, trẻ đòi cả nhà phải cùng học với mình. Khôngcó thói quen tự giác, tự làm lấy mọi việc, trẻ luôn cần được nhắc nhở,hối thúc. Phải có lời dặn của cha mẹ trước khi đi làm, lời nhắc nhở củaông bà sau đó, cộng thêm việc kiểm tra, giám sát cùng với sự giảng giảicủa thầy cô, trẻ mới miễn cưỡng nhét bài học vào đầu. Thêm nữa, cả giađình vì những suy nghĩ thực dụng trước mắt, sẵn sàng làm thay trẻ nhữngbài tập về nhà, một số người còn sẵn sàng “biết điều” với thầy cô đểcon mình được xếp loại cao hoặc lên lớp như bất kỳ ai…

Những đứa trẻ ấy, khi lớn lên, sẽ không có thói quen tự lực, đổmồ hôi trong học tập cũng như lao động, không thể tự suy nghĩ độc lậpđể giải quyết bất cứ việc gì. Chúng sẵn sàng yêu cầu gia đình phải tiếptục dùng bất cứ phương cách nào để đạt được những gì mình muốn, kể cảnhững phương cách tồi tệ nhất.

Có ai trong chúng ta tự hào và hạnh phúc với những hứa hẹn tươnglai kiểu ấy nơi những thiên thần nhỏ của mình? Vậy thì, xin đừng tập hưcho con cháu mình ngay từ bây giờ, từ thuở còn thơ! Hãy để trẻ tự làmlấy những gì phải làm để hình thành tính tự lực, tự trọng và sự tự tincần thiết!

Nguồn:giacngo.vn