Du lịch… ‘thiền’

0
232

.  

Ngôibiệt thự chúng tôi chọn có cái tên thật bình dị: Sen. Sen villa nằm gầncuối con đường Hoàng Hoa Thám thoai thoải dốc. Hai bên đường, nhữngngôi nhà gỗ, những luống hoa… nối tiếp nhau càng tô điểm thêm cho khônggian thanh bình và yên tĩnh đang ngự trị nơi đây. Từ xa, Sen nổi bậtvới mái ngói đen, khung tường trắng và những bãi cỏ xanh mướt mát nốidài xung quanh.

Trong buổi bình minh rực nắng, khung cảnh bao quanh Sen với nhữngđồi thông, những thảm cỏ, những luống hoa phía dưới chân đồi dường nhưcăng tràn sức sống hơn. Khách phương xa bấy lâu vốn bị đóng khung trongnhững bức tường cao ốc ngột ngạt chợt có cảm giác như muốn bay giữakhung trời khoáng đạt để gió mơn man trên tóc, trên mặt, muốn đôi chântrần được chạy nhảy trên đất mềm, trên làn cỏ còn đọng sương mai.

Chủ nhân của ngôi biệt thự là một người Sài Gòn yêu Đà Lạt và thíchgiáo lý nhà Phật. Khi xây Sen và trước đó là các biệt thự Rose,Camellia, Sunflower, bà muốn dành nơi đây làm không gian nghỉ ngơi vàomỗi dịp cuối tuần, sau những ngày căng thẳng với công việc kinh doanh ởTP HCM và quan trọng nhất là để có điều kiện gần Hòa thượng Thích ThanhTừ, nghe giảng kinh và học thiền ở Thiền viện Trúc Lâm.

Có lẽ vì vậy mà căn biệt thự được bà sắp đặt, bài trí vô cùng thanhtịnh. Bức tượng Phật nhỏ cúi đầu, miệng nhoẻn cười thanh thản, cùnghương thơm ngan ngát của những đóa sen hồng nơi phòng khách, hay tủsách thiền học nho nhỏ không bao giờ khóa, hoặc những bức tượng chútiểu điểm xuyết trên bàn đem đến cho khách những phút tĩnh lòng đến lạ.

Đặc biệt, mỗi khi có khách lên, nếu có mặt, bà sẽ sẵn lòng đưa mọingười sang Thiền viện Trúc Lâm, ngắm hồ Tuyền Lâm và nghe giảng kinh,học đạo. Người ở phố với những ngày dài len lỏi giữa ầm ã, xô bồ, bonchen… chợt tìm được chút bình yên nơi tâm hồn, để thấy những được – mấtcủa cuộc đời chỉ là tương đối, danh vọng, tiền tài, tất cả rồi chỉ nhưcơn gió thoảng qua… Cuộc sống đôi khi chỉ cần: “Ở đời vui đạo hãy tùyduyên/ Đói đến thì ăn, nhọc ngủ liền/ Trong nhà kho báu thôi tìm kiếm/Đối cảnh không tâm chớ hỏi thiền” đã là một hạnh phúc.

Buổi tối, sương xuống che mờ tất cả. Những rừng thông, sườn dốc chìmtrong màn đêm. Đà Lạt lạnh để cái lạnh lạ lẫm len lỏi trong da thịt củanhững người quanh năm chỉ biết đến nắng nóng. Lò sưởi được nhóm lên,tiếng lửa nổ lách tách vui tai. Từng giọt cà phê tí tách, mùi hươngthơm nồng lan tỏa. Âm thanh dìu dặt của những bản nhạc giao hưởng vanglên. Chợt lắng lòng mình xuống để cảm nhận “Thư gửi Elise”, bức thưtình của Beethoven gửi người yêu. Giấc ngủ đến mau, không trằn trọc,không suy tính.

Sáng sớm, giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chim hót lảnh lót bên hiênnhà. Nắng đã lên, soi rọi không gian và xua đi màn sương lạnh. Đấttrời, cây cỏ bừng tỉnh. Hướng về phía mặt trời, ngắm thung lũng trảidài phía dưới. Bắt đầu một ngày mới tinh khôi.

Nguồn:giacngo.vn