Chuyện lạ tại Làng Chùa

0
105


Trong tiết trời ngày Tết nơi thôn quê, trong không khí ẩm thực lễTết, lúc trà dư tửu hậu, các nhà thơ trao nhau những ý thơ, chủ nhàNguyễn Quang Thiều thân tặng tôi cuốn tuyển thơ “Châu Thổ” (NXB Hội nhàvăn, năm 2011) của mình và đọc vài chùm thơ “Hồi tưởng” … Một không khí thơ ngày xuân tràn ngập khung vườn quê rộng rãi.

Dạoquanh làng quê, tôi bắt gặp nét đẹp văn hóa, điều mới lạ tại làng quêViệt Nam ta, có lẽ điều tôi quan sát thất chỉ có ở làng quê của nhà thơNguyễn Quang Thiều.

Sau khi nghiên cứu thư viện dòng họ của làng, tìm hiểu cách đọc sách của trẻ con trong làng, tôi được nhìn thấy những tấm biển Lời làng Chùa treo ngoài đường làng. Nội dung của những tấm biển, việc treo nó rất đáng để mọi người suy ngẫm:

Thuộc một câu thơ hay
Thì quên đi một câu chửi độc


Một chữ có ÂN thì nở hoa
Vạn chữ chỉ có OÁN thì sinh sâu bọ.

Một số Lời người làng Chùa khác

Tay ta gieo hạt miệng ta gieo lời

Thơ ca không làm ra lúa vàng gạo trắng
Nhưng làm ra giấc mơ cho người gieo trồng.

Nơi đông người thì cày cấy
Chốn một mình thì làm thơ.

Người yêu thơ, ta yêu người
Nhưng người không yêu thơ, ta phải yêu người hơn.

Thơ ca là ngũ cốc trên cánh đồng người.

Trước mặt làng Chùa là cánh đồng
Rộng hơn cánh đồng là chân trời
Nhưng rộng hơn chân trời là lòng người.

Đây là một nét lạ tôi nhận ra và ấn tượng trong thời gian ngắn ngủi ghé chơi Làng Chùa.

Làng Chùa không lạm dụng băng rôn, biểu ngữ đỏ chói như báo cháykhắp nơi, với những câu khẩu hiệu choang choang, mang ý chí đổi thaycủa 5 năm, 10 năm, đời người… hay những cảm xúc không biết của ai…đã quá quen thuộc chốn đường phố. Quanh làng vẫn màu xanh nâu bình dịvới những mái nhà, những hàng cây ít nhiều bình dị. Như vậy, dân làngChùa đã sống có văn hóa theo cách của mình. Và có lẽ những câu tục ngữLàng Chùa đã giúp tôi hiểu được người dân làng Chùa đang sống hạnh phúcnhư thế nào!

Tôi chỉ mong mỗi ngôi làng Việt Nam cũng có một nhà thơ như nhà thơNguyễn Quang Thiều… để có thêm nhiều nét lạ nhưng chuyện những tấmbiển đã được treo.


Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều đọc thơ…


Hai bài thơ Hồi tưởng giàu hình ảnh đã được đọc…

Hồi tưởng tháng Bảy

Chúng ta nằm bên nhau, cắt chéo chiếc giường
Những cái cây bị quật đổ sau bão
Trong giấc mơ anh thấy những gã thợ xẻ đeo mặt nạ
Đang bật những dây mực dọc thân thể chúng ta

Trong im lặng tuyệt đỉnh, những gã thợ
Xẻ chúng ta thành những tấm thẫm đỏ
Lưỡi cưa chạy qua chúng ta sáng lên ánh chớp
Mùn cưa phun lên từng chùm pháo hoa

Chiếc giường biến thành xưởng gỗ, những mảnh đời sống chúng ta la liệt
Rồi biến thành giường, tủ, bàn ăn và những cỗ áo quan
Chúng ta hiển thị mọi nơi, những cái cây không nhận ra chúng ta
Và bản thân chúng ta lúc đó chỉ còn là một ký ức câm điếc.

Những gã thợ xẻ không bao giờ nghĩ
Chúng ta có thể sống lại trong mùn cưa, phoi bào và những đoạn gỗ thừa
Và thế chúng ta được ném vào lửa, chúng ta bốc cháy
Trong cuộc hỏa hoạn này đời sống chúng ta phô bày

Rồi trong chiếc quan tài, gã thợ xẻ được đưa đi khỏi xưởng gỗ
Dọc con đường dựng lên lên bởi những hàng cây
Chấp nhận lời cầu xin của gã trong bản di chúc
Chúng ta không tháo chiếc mặt nạ ra.

Hồi tưởng tháng Chín

Chúng ta không thể tìm được dấu vết quen thuộc
Của thành phố trong buổi sáng mù sương
Những hàng cây biến mất, những ngôi nhà biến mất
Biến mất những con đường cùng với biển chỉ đường

Trong nỗi sợ hãi đánh mất những thói quen
Tất cả quờ tay lần tìm một bức tường
Trước mặt là người quen mà chúng ta không biết
Thời tiết thay đổi đột ngột xóa mất đôi mắt chúng ta

Trong sương mù cất lên một giọng nói
Một giọng nói khác và một giọng khác nữa
Hoảng hốt hỏi nhau về con đường vẫn thường đi
Nhưng chúng ta đều là những người mù trong buổi sáng ấy

Có một người mù ngày ngày vẫn đi qua thành phố
Dừng lại nói cho chúng ta nghe về con đường
Nhưng chúng ta không sao hình dung được
Con đường trong ngôn ngữ của trí tưởng tượng giữa bóng tối

Trong lúc chúng ta loay hoay và nguyền rủa thời tiết
Người đàn ông mù thong thả bước đi giữa hai hàng cây
Chúng ta cố ngước mắt kiếm tìm dấu vết
Và lạc ngay trước cửa ngõ nhà mình