Chuyện chưa kể về đại gia xây chùa Bái Đính

0
116
Chùa Bái Đính



1.
Tôi hỏi: Anh ăn chay vì sức khỏe hay vì thi công chùaBái Đính? Anh cười hiền: “Tôi chỉ là một phật tử nhưng cũng ngộ ranhiều. Tôi ăn chay vì thấy thứ đồ ăn ấy hoàn toàn thay thế được thựcphẩm thông thường và hợp với mình”.

Dưới tòa Tam Thế của chùa Bái Đính có hẳn một nhà ăn chay to uỳnh, rộngthoáng, có thể phục vụ cùng lúc hàng trăm người. Đồ ăn bày theo dạngbuffet. Cạnh đó bày bán hàng thủ công mỹ nghệ của Ninh Bình: tranh thêuVăn Lâm, tràng hạt đá, vòng đá Ninh Vân…

Nhân viên khách sạn Hoa Lư lắm lúc thấy tôi sốt ruột đợi anh, bảo: “Anhcứ ăn trước, sếp em không dùng những thứ này. Tối nào anh ấy cũng quađây ăn cơm chay rồi mới về nhà”. Có lúc hơn 21 giờ tài xế mới đỗ xịchchiếc Lexus (hồi trước các đại gia ở Ninh Bình đều đi Prado, sau đó lạiđồng loạt chuyển sang Lexus), trả anh xuống sảnh khách sạn. Lúc đó anhmới được ăn tối.

Nhưng 8 giờ sáng hôm sau, Trường đã dậy, lượn một vòng từ khách sạn, càphê Hoa Lư, sang khu văn phòng. Khu văn phòng vốn là trụ sở của Sở Nôngnghiệp – Phát triển nông thôn Ninh Bình. Khu nhà sau núi Dục Thúy làtrụ sở của Sở Du lịch Ninh Bình.
Khách sạn Hoa Lư trước kia do Sở Du lịch khai thác. Nay, cả ba côngtrình trên đều đã được tỉnh giao cho doanh nghiệp Xuân Trường. Tất cảđều có đường nét hơn sau khi Xuân Trường nhận về tút tát lại. Khách sạnHoa Lư to nhất tỉnh trước đây tôi chứng kiến rất hiếm khách Tây chịuqua đêm, nay thì nườm nượp.

Hồ nước quanh núi Dục Thúy cũng được Xuân Trường xây kè, cải tạo, trôngthơ mộng hẳn lên. Núi Non Nước (Dục Thúy Sơn) – thắng cảnh đã đi vàothơ Nguyễn Trãi – bỗng trở thành một điểm đến mới cho du khách ngaygiữa thành phố.

2. Có quần thể hang động Tràng An và chùa Bái Đính,bản đồ du lịch của Ninh Bình bỗng thay đổi hẳn. Từ chỗ chỉ có Tam Cốc -Bích Động, nhà thờ đá Phát Diệm, rừng quốc gia Cúc Phương, Vân Long -kênh Gà, nay Bái Đính và Tràng An lại đứng đầu bảng về lượt người thamquan dù chưa hoàn thành. Từ chỗ không có khách lưu trú, nay lượng kháchnghỉ đêm tại khách sạn tăng lên đáng kể, vì riêng thăm thú Tràng An vàBái Đính đã mất trọn một ngày.

Niềm vui lớn nhất của Trường đại gia là hàng ngàn người dân Gia Viễnquê anh có việc làm, thu nhập ổn định khi quần thể hang động Tràng Anvà khu du lịch tâm linh chùa Bái Đính đi vào hoạt động. Chèo đò, chạyxe ôm, bán hàng, chụp ảnh. Những thứ việc đó ở Bái Đính và Tràng An thunhập gấp 10 lần trồng lúa.

Trường ít nói, và không bao giờ chịu để báo chí chụp ảnh, trừ lúc chẳngthể đặng đừng. Phần lớn tôi phải chụp lén, chụp vội, khi anh và các nhàsư đưa Ngọc xá lợi Phật từ Ấn Độ về Việt Nam được Phó Chủ tịch nướcNguyễn Thị Doan đón tại sân bay, khi anh đứng lẫn trong các bậc tăng nilàm lễ cầu an tại Bái Đính, hoặc khi anh buộc phải lên sân khấu nhận kỷlục Việt Nam cho nghi lễ cung nghinh Ngọc xá lợi lớn nhất Việt Nam,ngôi chùa nhiều xá lợi Phật nhất Việt Nam.

Đợt đón Ngọc xá lợi, Trường đích thân sang Ấn Độ. Ở Nội Bài, anh đã sắpxếp thuê ba chiếc xe Limousine, Hummer, Lincoln để chở xá lợi và caotăng về Ninh Bình. Ai cũng biết, Ngọc xá lợi làm tăng tính thiêng vàtăng thanh danh cho ngôi chùa.

Nhưng ít ai biết, bất cứ việc nào có lợi cho di sản và du lịch ở NinhBình, Trường đều sẵn sàng làm. Hội thảo về cố đô Hoa Lư, lễ hội, hộinghị xúc tiến, anh âm thầm đứng sau tài trợ.

Chuông khổng lồ ở Bái Đính.

3. Trường rất quyết liệt trong công việc, kể cả bạn bèanh cũng không thỏa hiệp. Doanh nghiệp bạn xin tham gia thi công mộtđoạn trong cả con đường mà Xuân Trường trúng thầu. Gần Tết, doanhnghiệp này có nguy cơ không hoàn thành đúng cam kết. Trường gọi điện,nói thẳng: Anh không làm xong được thì ra khỏi chỗ đó ngay. Tết hay lễcũng thế thôi.

Quyết liệt với công việc, với lời hứa. Nhưng chất của Trường là thuầnhậu, dường như anh không bao giờ muốn chạm đến cái ngưỡng cuối cùngtrong xử thế. Thân ai, cũng không thân quá. Muốn ép ai, cũng không épngười ta đến đường cùng (dù anh đúng).

Có dạo, tôi tìm hiểu về loạt dự án xi măng bao quanh thành phố dulịch. Thành phố Ninh Bình, theo quy hoạch vùng đồng bằng Bắc bộ đã phêduyệt, đến năm 2020 sẽ mang tên Hoa Lư và trở thành một trung tâm dulịch của đồng bằng sông Hồng. Thế mà đua nhau mọc lên nhan nhản nhà máyxi măng gần Tam Cốc, gần làng thêu Văn Lâm, gần hang động Tràng An. Lạthật.

Trường gật đầu: Tỉnh và một số lãnh đạo cấp cao cũng đang bức xúc việcnày. Nhưng em viết kheo khéo thôi nhé. Kẻo động vào người thân của anhHùng (Đinh Văn Hùng – nguyên Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình, sau đó bị kỷluật thôi chức). Anh Hùng cũng đang khó xử. Mình đúng, nhưng gây buồncho người quen biết, mà lại là lãnh đạo cao nhất tỉnh, thì mình cũngkhổ tâm.

Ba pho tuợng đồng ở tòa Tam Thế, mỗi pho nặng 50 tấn.

4. Nhà Trường nằm trên đường Xuân Thành. Nhà kiêm luôntrụ sở doanh nghiệp. Người dân quanh đó cười bảo: “Anh Trường thì chẳngbiết có bao nhiêu nhà”. Hai người con của Trường được cho đi học ở Anhquốc từ nhỏ. Trong nhà còn lại anh và vợ cùng cô giúp việc. Mỗi nămTrường sang Anh thăm con dăm ba lần.

Anh Dung – Giám đốc Sở GD&ĐT Ninh Bình bình luận: Ở đâu không biết,chứ ở Ninh Bình tôi thấy hai đại gia Xuân Trường và Xuân Thành đều chúý chuyện học hành của con cái. Anh Thành (doanh nghiệp xây dựng XuânThành) học với tôi, 7 đứa con của anh ấy đều học đến nơi đến chốn, cócông việc độc lập không nhờ tiền và tiếng của bố.

Xuân Thành tài trợ xây nhà thờ Thiên chúa giáo ở thành phố Ninh Bình,còn Xuân Trường đảm nhận thi công chùa Bái Đính ở Gia Viễn. Xuân Thànhđã vươn ra một số tỉnh thành, còn Xuân Trường vẫn tập trung chủ yếu ởmảng xây dựng trong tỉnh.

Cùng với chùa Bái Đính, hang động Tràng An, Xuân Trường đã trúng thầuvà đang thi công nhiều công trình khác. Ninh Bình đã phê duyệt dự ánquảng trường Đinh Tiên Hoàng rộng 60ha, và doanh nghiệp trúng thầukhông ai khác chính là Xuân Trường.

Có lần tôi bảo: Anh làm nhiều quá nên phân tán máy móc, nhân lực. Đường10 làm mãi không xong, nắng thì bụi, mưa thì lầy, người dân huyện YênKhánh và Kim Sơn khổ lắm.

Trường không giận, chỉ trầm ngâm: Bái Đính là công việc lớn nhất trongđời tôi, phải tập trung thôi. Đường 10 đúng là ậm ạch về tốc độ, nhưngchủ yếu do vài ba hộ dân không chịu di dời. Trong năm nay sẽ hoàn thiệnnâng cấp mở rộng đường 10.

5. Đêm. Khách ở Bái Đính đã vãn. Gió lộng thổi trên những hồ nước rừngcây Gia Sinh – Gia Viễn. Tôi nhìn lên những tượng Phật uy nghi, nhữngđầu đao cong vút của tòa Tam Thế, Pháp Chủ, Quan Thế Âm Bồ Tát giữa nềntrời đen thẫm, hai hàng la hán 500 vị 500 vẻ mặt con người.

Có thể đi qua hai hàng la hán ấy hàng ngàn lần, nhưng không phải aicũng trải nghiệm được đủ sắc thái của con người trong cuộc đời mênhmông mà hữu hạn. Có lẽ, để có một cái tâm an tĩnh khi đi chùa, chính làlúc này.

Tôi gọi cho Trường. Anh đang nằm viện, điều trị bệnh về đường hô hấp.Nhiều lần anh ốm, nhưng có khách quan trọng đến, anh vùng dậy chạy đingay, thậm chí cuối ngày còn tiễn khách về Hà Nội. Chợt nghĩ, với conngười hối hả tất bật không có mấy thời gian cho riêng mình ấy, vào bệnhviện lần này có khi lại là quãng nghỉ đúng nghĩa!

(Theo Tiền Phong)