Chùa Thầy: Pianist Phó An My và sẽ “phối” piano và Hát then

0
219

Nghệ sỹ piano Phó An My biểu diễn tại Festival Huế 2006

Lần đầu tiên tại Việt Nam, nghệ thuật Hát văn sẽ kết hợp cùng tiếngđàn piano sang trọng trong chương trình “Piano.Hát văn” của nghệ sỹpiano Phó An My. Sức hấp dẫn kỳ lạ của loại hình âm nhạc dân gian Việt Nam đã cuốn chị vào cuộc chơi âm nhạc đầy mới mẻ và thử thách.  

– PV: Bắt đầu với Tuồng và giờ là Hát văn, người ta không hiểu Phó An My có ý đồ nghệ thuật gì khi kết hợp Hát văn cùng piano?

– Phó An My: Thựctình, những điều tôi làm đều bắt nguồn từ niềm yêu thích. Hiện nay, khinghệ thuật truyền thống đang loay hoay với kế hoạch bảo tồn và pháttriển cũng như cách tiếp cận với giới trẻ, nhưng mấy ai biết rằng,những điều cơ bản nhất về các bộ môn nghệ thuật của dân tộc như Tuồng,Hát văn, Chèo… nhiều người còn không biết và không hiểu.

Vậythì, làm sao có thể kéo khán giả lại với các bộ môn nghệ thuật này.Trong khi đó, tôi lại nhìn thấy sức hấp dẫn của Tuồng, của Hát văn khiđược kết  hợp cùng piano. Sự ngẫu hứng, tính mê đắm và “rất Việt Nam”sẽ được tìm thấy trong các bản nhạc do nhạc sỹ Đặng Tuệ Nguyên viết.Tôi chỉ cho đó là một cách làm để khán giả đặc biệt là giới trẻ tiếpcận gần hơn với nghệ thuật truyền thống của dân tộc.

– PV: Chị có sợ mang tiếng ăn theo không khi mà đã có một số chương trình nghệ thuật kết hợp với Hát văn?

– Phó An My: Tôicũng có nghe đến các cuộc “hôn phối” của Hát văn với các loại hình nghệthuật khác. Nhưng ý tưởng về sự kết hợp của piano và Hát văn đã xuấthiện cách đây vài năm mà đến giờ tôi mới đủ thời gian và sự dày công đểthực hiện. Hơn nữa, các bản nhạc viết cho piano hiện nay còn quá ítnhưng nhạc sỹ Đặng Tuệ Nguyên luôn biết cách tạo ra các bản nhạc đượcviết như cuộc đối thoại bằng âm sắc của cây đàn piano với âm nhạc dângian Việt Nam. Trong các tác phẩm của anh, âm nhạc dân gian Việt Namluôn được trân trọng, không bóp méo, hay biến tấu mà sử dụng khéo léokhi kết hợp với khí nhạc phương Tây.

– PV: Khán giả Việt Nam vẫn còn thói quen thưởng thức nghệ thuật bằng… giấy mời. Chị có tự tin để thay đổi điều này bằng âm nhạc của mình?

– Phó An My:Dù đã được nhiều người biết đến nhưng chương trình này tôi không nhậnđược sự tài trợ của bất kỳ đơn vị nào mà hoàn toàn là sự giúp đỡ củabạn bè. Thói quen đi xem chương trình bằng vé mời đã in khá sâu trongtiềm thức khán giả. Nhưng với tôi, điều đó không quan trọng nhiều lắm.Tôi nghĩ rằng, mỗi dòng nhạc đều có một lượng khán giả nhất định. Dòngnhạc cận đại mà tôi đang theo đuổi ban đầu có thể ít người quan tâm nhưng mình cứ làm đi rồi dần dần sẽ đông thêm. Nếu không làm thì ai biết đến mình.

-PV: Người ta cứ hình dung một nghệ sỹ piano khi đứng trên sân khấu sẽrất thướt tha trong các bộ trang phục, còn chị hình như không đi theomẫu hình này?

– Phó An My: Ngàytôi còn học ở trường nhạc, mọi người nhìn tôi như chẳng liên quan gìtới việc học đàn piano. Một con bé lạ hoắc, lập dị. Còn khi lớn, tôi đãtừng có thời gian cạo trọc đầu chỉ đơn giản: cho mát. Nhưng người ngoàinhìn vào vẫn thấy sự khác biệt. Cho dù, tôi không cố tình tạo ra điềunày nhưng có lẽ Phó An My không phù hợp với hình ảnh mọi người vẫnthường thấy về các nghệ sỹ piano. Có khán giả khi xem chương trình củatôi về nói rằng, ấn tượng về Phó An My với mái tóc xoăn tít và buộc túm cùng cặp kính tròn xoe trên mặt. 

– PV: Sau Hát văn, chị có kế hoạch nào giữa piano và âm nhạc dân gian Việt Nam?

– Phó An My:Sau Tuồng, Hát văn, tôi sẽ tiếp tục có sự kết hợp giữa piano và Hátthen. Chương trình này sẽ được thực hiện tại chùa Thày. Sau đó, tôi sẽtrở lại với Tuồng trong một chương trình dài hơi hơn. Có thể nói, năm2011, tôi sẽ “chết” trong công việc bởi mỗi lần chuyển từ một dạng kếthợp này sang dạng kết hợp khác là cả một sự kỳ công, đi tìm hiểu, thâmnhập và yêu nó để mang lại cho khán giả những nét đẹp tinh tuý nhất củamột loại hình âm nhạc dân gian của Việt Nam trong tiếng đàn piano sangtrọng.

Xin cảm ơn nghệ sỹ!

(nguồn: ANTĐ)