Chùa Diệu Pháp- Mái ấm yêu thương

0
192

Lúctôi còn ở Trung Quốc, nghe mọi người kháo nhau, năm nay tình hình kinhtế tuột dốc, chắc là kinh tế nước nhà cũng bị ảnh hưởng. Dân du học mà,nghe vậy cũng lo sốt vó, học năm nay mà không biết năm tới có còn đượchọc nữa không?

Vừavề tới chùa, thấy tâm hồn như thảnh thơi chi lạ, buông bỏ hết những loâu ngày thường để lên chùa tụng kinh, hạnh phúc bình yên từ đâu trànngập cả tim cả óc.

Haimươi sáu tết, họp lễ tất niên tại chùa Diệu Pháp. Chùa nằm cạnh bênsông Sài gòn, thỉnh thoảng chúng tôi nghe tiếng máy kole, ngỡ mình đangở giữa sông nước miền Tây, để tiếng máy ghe át mọi suy nghĩ, chở hồnmình về với những con sông quê hương. Thầy trụ trì- bạn học cùng khóaV- vẫn nét dí dỏm bình dị ngày nào. Các anh em tuy rằng bận rộn cuốinăm nhưng cũng nhín chút thì giờ đến đó để “hội nghị bàn tròn”. Uốngchung trà của chùa Diệu Pháp, mới thấm được hương trà quê hương, đăngđắng mà ngọt ngào, tỉnh táo. Cô Quảng Chiếu châm trà, mời trà. Vì ngồidưới sàn gỗ nên phải bò mời từng vị, người được mời trà cũng phải bòtới để đón chung trà. Thầy Nguyên Pháp nói đùa: “Uống trà kiểu Nhật nên người mời cũng bò, người được mời cũng bò nữa” cả nhóm cười rần rần.

Mừng xuân mời cạn chung trà
Trà chưa cạn, chưa đậm đà tâm giao

Tấtniên Diệu Pháp năm nào nhóm bạn bè chúng tôi đều được thầy trụ trì lìxì, chiếc bì màu đỏ như gói trọn cả tấm chân tình trong đó. Chỉ có thầymới hiểu được nỗi khó khăn của anh em du học như chúng tôi, hiểu đượcnỗi chật vật của các huynh đệ chùa quê (nhưng vẫn hết lòng với côngviệc từ thiện của nhóm Bình Minh)

Tựbao giờ, chùa Diệu Pháp không chỉ là địa chỉ của mái ấm tình thương chongười già neo đơn, mà còn là nơi trở về của nhóm tăng ni sinh HVPGVNkhóa V chúng tôi sau một năm miệt mài với công việc tu học.

Cám ơn thầy, cám ơn tấm tình bình dị mà nồng ấm mà thầy đã dành tặng cho pháp lữ.

Thánh Tâm (Theo Blog Giang Sơn Cẩm Tú)