Câu lạc bộ Bilderberg – một “chính phủ bí mật của thế giới”?

0
206

Cuộc họp đầu tiên của CLB bí mật trên đã diễn ra tại khách sạn Bilderberg (HàLan) vào tháng 5-1954, và đó cũng là lý do khiến cho CLB mang cái tên trên. Từthời điểm đó cho tới nay, một nhóm các công dân có “ảnh hưởng nhất” của CLB nàyvẫn tụ họp mỗi năm một lần tại các địa điểm khác nhau trên thế giới. Hạt nhâncủa CLB là những thành viên thường xuyên, những người luôn tham gia họp mặt đầyđủ mỗi năm (theo một số nguồn tin khác nhau, tổng số hội viên CLB này có khoảngtừ 80-130 người). Một phần ba trong số này là các chính trị gia có ảnh hưởngtrên thế giới, số còn lại thường đại diện cho giới công nghiệp, tài chính vàkhoa học.

Theo một số nguồn tin, trong hàng ngũ các thành viên của CLB Bilderberg hiệnđang có Tony Blair, Margaret Thatcher, Angela Merkel, Bill Clinton, GeorgeSoros, Donald Rumsfeld, Rupert Murdoch, những quan chức đứng đầu các tập đoànnhư Coca-Cola, hay Daimler-Chrysler, IBM cũng như lãnh đạo Quỹ tiền tệ thế giới(IMF), EU, những tập đoàn truyền thông đại chúng hàng đầu thế giới… Ngoài cácthành viên chính thức, những phiên họp hàng năm của CLB cũng có thể mời thêmmột số vị khách, thông thường là những chuyên gia trong các lĩnh vực được quantâm.

Như theo từ điển bách khoa toàn thư Britannic, những cuộc họp của CLBBilderberg đều mang tính chất không chính thức và không khách khí: những nhânvật có anh hưởng đối với quốc gia của mình và cả những vấn đề quốc tế đều cóthể tiếp cận với nhau gần gũi hơn, bàn bạc về các vấn đề chung mà không cầnphải đưa ra những cam kết. Sau mỗi một cuộc gặp, CLB sẽ có một báo cáo khôngchính thức chỉ phổ biến trong hàng ngũ những thành viên hiện tại và trong quákhứ.

Tất cả những cuộc họp của CLB trên đều diễn ra trong điều kiện bí mật hoàn toàntheo những giấy mời cá nhân đặc biệt. Tất cả những vị khách đều tới địa điểmhọp một mình, không được mang theo bất cứ một trợ lý, vệ sĩ, bạn bè hay ngườinhà nào. Theo nguyên tắc, các đại biểu bị ngăn cấm các hình thức ghi chép, đưara tuyên bố với báo chí hay bàn luận về nội dung họp với người bên ngoài.

Bất chấp những đặc điểm cực kỳ bí mật như vậy, mỗi một cuộc gặp của CLBBilderberg đều thu hút được sự chú ý đặc biệt. Đơn giản là báo chí và côngchúng không thể bỏ qua sự kiện thu hút một số lượng lớn những nhân vật nổitiếng và có ảnh hưởng cùng tới một địa điểm nào đó. Cũng chính vì đặc điểm quábí mật trên, hoạt động của CLB Bilderberg đã làm nảy sinh không ít những giảthuyết khác nhau, đa phần trong số này đều cho rằng các thành viên CLB đang bímật điều hành cả thế giới.

Một số nhà quan sát còn cho rằng, chính cơ quan mật vụ Mỹ là người khởi xướngtrực tiếp cho việc hình thành CLB này. Theo đó, những người sáng lập thực sựchính là nam tước Edmund Rothschild và Laurance Rockefeller, những thành viênđầu tiên của CLB. Cũng theo khẳng định của nhà quan sát này, một trong nhữngmục tiêu chính được đặt ra ngay sau khi thành lập CLB chính là xây dựng mộtsiêu quốc gia của toàn châu Âu với ngân hàng Trung ương, tiền tệ thống nhấtdưới sự kiểm soát của Mỹ. Còn mục tiêu cuối cùng là thành lập một chính phủliên quốc gia có quy mô toàn cầu.

Năm nay, sự chú ý của toàn thế giới lại tập trung vào thị trấn nghỉ mát Sitgesgần Barcelona (Tây Ban Nha), nơi được chọn làm địa điểm gặp gỡ lần này của cácthành viên CLB Bilderger. Ngay trước cuộc gặp này, một trong những nhà nghiêncứu nổi tiếng nhất về CLB trên là Daniel Estulin đã khẳng định, ông biết về cácchủ đề sẽ được bàn bạc trong cuộc gặp lần này. Chủ đề hàng đầu trong số nàychính là tương lai của đồng euro. “Họ sợ sẽ có một vài nước rút khỏi khu vựcđồng euro, khiến đồng tiền này sẽ bị chết yểu – Estulin giải thích – Nguy cơcác nước quay trở lại với chính sách định hướng dân tộc chính là một cơn ácmộng đối với họ”.

Giả thuyết trên có thể được lý giải bằng sự hiện diện và phát biểu của Thủtướng Tây Ban Nha Luis Zapatero. Hiện các nước trong nhóm PIIGS – gồm Bồ ĐàoNha, Ailen, Italia, Hy Lạp và Tây Ban Nha – đang gây ra những lo ngại thực sựcho các thành viên CLB Bilderger. Họ lo ngại tình trạng yếu đi của đồng euro cóthể sẽ khơi mào cho một làn sóng khủng hoảng toàn cầu mới, có thể dẫn tới nhữngbiến đổi nghiêm trọng về tình hình chính trị trên toàn cầu.

Hiện cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger (87 tuổi) và cựu Chủ tịchDavid Rockerfeller của Chase Manhattan Bank là những thành viên nhiều tuổi nhấtcủa CLB. Còn trong danh sách những nhân vật được mời trong năm đã xuất hiệnnhững nhân vật tương đối trẻ, chẳng ahnj như Bộ trưởng Tài chính Anh GeorgeOsborn (39 tuổi).

Những người chống đối tổ chức này tin rằng, bên trong Bilderberg chính là mộtâm mưu từ lâu nay của các ông trùm tư bản nhằm chống lại loài người. Có khôngít những nhà hoạt động chống lại CLB Bildergerg đã tụ tập tại Sitges. Ngoàihoạt động biểu tình phản đối, họ hy vọng còn có thể khai thác được thông tingiúp làm rõ được những kế hoạch bí mật của hội kín trên.


Tập đoàn tinh anh thống trị thế giới

Ngày 16 tháng 7 năm 1992, ngay sau khi được đề cử chocuộc tranh cử tổng thống tại đại hội đảng Dân chủ, Clinton đã phát biểu hết sứcdõng dạc về tinh thần đoàn kết, lý tưởng, nhân dân và đất nước bằng những lờichẳng có gì mới mẻ. Nhưng khi kết thúc bài diễn văn, đột nhiên Clinlon nhắc đếnngười thầy của mình – vị giáo sư sử học nổi tiếng nhất nước Mỹ giảng dạy tạiĐại học Georgetown, Carroll Quigley. Ảnh hưởng của Carroll Quigley đối vớiClinton được chính Clinton ví như sự ảnh hưởng của Tổng thống Kennedy đối vớiông ta vậy(2) Và trong suốt thời gian làm tổng thống sau này củamình, Clinton đã nhiều lần nhắc đến tên của Carroll Quigley. Vậy chủ trương gìcủa Carroll Quigley đã khiến cho Clinton phải khắc cốt ghi tâm đến thế?

Thực ra, Quigley là một nhân vật có ảnh hưởng lớn trong việc nghiên cứutổ chức tinh anh bí mật Anh – Mỹ. Ông luôn cho rằng những tổ chức bí mật này đãcó ảnh hưởng quyết định đến hầu hết mọi sự kiện trọng đại trên thế giới.

Tốt nghiệp Đại học Harvard, giáo sư Quigley từng đảmnhận các vị trí ở Cục Tham mưu Brooklings, Bộ Quốc phòng, Bộ Hải quân Mỹ và cómối quan hệ rất mật thiết với các quan chức cấp cao trong Cục Tình báo Trungương. Với vai trò của một “người trong cuộc”, Quigley đã từng tiếpxúc với rất nhiều tài liệu lịch sử và hồ sơ tuyệt mật. Tuy nhiên, ông không tỏra là người chống đối “lý tưởng” mà số rất ít các tinh anh thống trịcủa Anh – Mỹ đã sắp đặt ra cho toàn thế giới, mà chỉ luôn giữ thái độ “bảolưu” đối với một số cách làm cụ thể trong đó, rồi thêm vào đó là nhữngnhận xét đầy hàm ý trong các nghiên cứu của mình. Chính thái độ đó nên ôngkhông hề gặp phải sự “thắc mắc” nào của các học giả thuộc dòng”chủ lưu”. Ngoài ra, với hơn 20 năm làm công việc nghiên cứu, đượctiếp xúc với một lượng lớn các hồ sơ lịch sử tuyệt mật nên ông được giới sử họcMỹ đánh giá cao. Chính những điều đó khiến ông hiếm có đối thủ khiêu chiến. Chỉcần học thuyết của ông không nguy hiểm cho giới cầm quyền thì những người trongnhóm tinh anh cũng sẽ chẳng việc gì phải đụng đến ông.

Tốt nhất là chúng ta nên thiết lập một “lâu đài trật tự thế giới” từ dưới lên, chứ không phải là xây ngược lại từ trên xuống. Bởi rốt cuộc thì cái gọi là chủ quyển quốc gia có thể dùng biện pháp xâm chiếm từng bước để giành được. Việc làm này sẽ cho phép chúng ta đạt được mục đích của mình nhanh hơn so với những cách làm cũ. (1)

Richard Garner – Tạp chí “Các vấn đề quan hệ quốc tế”, tháng 4 năm 1974

Theo quan điểm của giáo sư Quigley, Viện Hoàng gia vềcác vấn đề Quốc tế ở Anh, Hội đồng Quan hệ Quốc tế Mỹ (CFR), nhóm Bilderberg,ủy ban ba bên (Trilateral Com mission) rõ ràng là những tổ chức hạt nhân củacâu lạc bộ tinh anh luôn muốn thao túng cục diện thế giới. Hội đồng Quan hệQuốc tế Mỹ có 3.600 thành viên, tương đương với “trường đảng trungương” của Mỹ. Và việc gia nhập vào tổ chức này thì cũng giống như việcbước vào đại sảnh của chính giới Mỹ hay cơ hội để trở thành người hoạch địnhchính sách của thế giới tương lai. Nhóm Bilderberg kết hợp thêm các phần tửtỉnh anh của châu âu, còn ủy ban ba bên có đen 325 thành viên, lại thêm cácphần tử tinh anh của Nhật Bản và các quốc gia chầu Á khác. Tất cả những thànhviên có tiếng nói trong Hội đồng Quan hệ Quốc tế Mỹ thì thường là thành viêncủa các tổ chức khác. Các nhân vật tinh anh trong những tổ chức này bao gồmnhững nhân vật có thế lực đủ để làm xoay chuyển cục diện thế giới như HenryKissinger – cựu Bộ trưởng ngoại giao Mỹ, D. Rockefeller của ủy ban quốc tế JPMorgan, Nelson Aldrich Rockefeller, hoàng tử Phillip của Anh, McNamara – Bộtrưởng quốc phòng Mỹ thời Tổng thống Kennedy và sau này là Giám đốc điều hànhcủa Ngân hàng thế giới, bà Thatcher – cựu Thủ tướng Anh, Valéry Giscardd'Estaing – cựu Tổng thống Pháp (chính là người đã lên kế hoạch cốt yếu về hiếnpháp châu Âu), Donald Rumsfeld – Bộ trưởng quốc phòng Mỹ, Brzezinski – cựu cốvấn an ninh quốc gia, Alan Greenspan – Chủ tịch Cục Dự trữ Liên bang Mỹ, vàKeynes – nhân vật nổi tiếng trong giới ngân hàng một thời. Ông chủ Ngân hàngquốc tế chính là ông chủ đứng đằng sau tất cả những tổ chức này. Dòng họRothschild đã chủ từ rất nhiều hội nghị của Bilderberg. Năm 1962 và năm 1973,hội nghị Bilderberg diễn ra ở địa điểm nghỉ mát nổi tiếng ở Thụy Điển do dònghọ Warburg đứng ra tổ chức.

Thời đại học, dưới sự hướng dẫn và chỉ bảo của giáo sưQuigley, Clinton đã nhận ra rằng, nếu muốn hiển danh trong chính giới thì khôngchỉ cần nỗ lực phấn đấu mà còn phải trở thành một thành viên trong guồng máyquyền lực.

Quảnhiên, sau này Clinton đã gia nhập ủy ban ba bên và Hội đồng Quan hệ Quốc tếđồng thời tham gia lớp “học giả Rhodes” – một nơi chuyên đào tạo, bồidưỡng nên những “cán bộ” quan trọng của “chính phủ thếgiới” trong tương lai. Năm 1989, Clinton đã gia nhập Hội đồng Quan hệ Quốctế Và tới năm 1991, khi giữ chức Thống đốc bang Arkansas, Clinton đã xuất hiệntại hội nghị thường niên của nhóm Bilderberg tổ chức tại Đức. Phải thừa nhậnrằng đã có rất nhiều thống đốc các bang lớn ở Mỹ rất muốn tham gia cuộc”tụ hội tinh anh siêu cấp” này. Và chỉ sau một năm, Bill Clinton -Thống đốc bang Arkansas xa xôi chẳng mấy tiếng tăm – đã đột nhiên đánh bạinhiều chính trị gia cáo già để lên làm Tổng thống. Đó chính là lý do vì sao Clintonluôn khác cốt ghi tâm những lời chỉ bảo của giáo sư Quigley.

Câu lạc bộ Bilderberg

Nếu như những năm đó công khai mọi điều cho công chúng biết thì chúng ta đã không thể hoạch định kế hoạch phát triển cho thế giới. Mà hiện nay, thế giới ngày càng phức tạp, còn chúng ta thì chuẩn bị tiến bước mạnh mẽ để trở thành chính phủ thế giới. Bởi những người nắm giữ chủ quyền siêu quốc gia đều là các tầng lớp ưu tú và các ông chủ ngân hàng thế giới nên điều tốt hơn là chúng ta nên tổ chức lấy quyền tự quyết quốc gia trong thực tế hơn là cách làm cũ trong quá khứ như nhiều thế kỷ trước.(4)

John Davison Rockefeller, năm 1991

Câu lạc bộ Bilderberg được lấy tên từ một khách sạncủa Hà Lan, do ông hoàng người Hà Lan, Bernhard sáng lập vào năm 1954. Câu lạcbộ Bilđerberg là “phiên bản quốc tế” của Hội đồng Quan hệ Quốc tế Mỹ,do các nhà tài phiệt ngân hàng, chính trị gia, lãnh đạo doanh nghiệp, các nhàbáo và các học giả nổi tiếng tạo nên. Tất cả các thành viên này đều doRothschild và Rockefeller chọn ra. Trong đó rất nhiều người còn là thành viêncủa Hội đồng Quan hệ Quốc tế Mỹ, hiệp hội Pilgrims Society, hiệp hội bàn tròn,và cả Ủy ban ba bên. Câu lạc bộ Bilderberg này hầu như đã kiểm soát hết toàn bộhệ thống tổ chức của hiệp hội châu Âu hiện có trong liên minh châu Âu. Mục đíchcuối cùng của họ chính là xây dựng một chính phủ thế giới. (5)

Đặc điểm hoạt động lớn nhất của tổ chức này chính là”bí mật”.

Cơ quan đầu não của tổ chức này đặt tại Leiden thuộcmiền tây Hà Lan, có cả số điện thoại nhưng lại không có mạng lưới. Chỉ rất ítcác thám tử tự do như Tony Gosling của Anh hay James Tucker của Mỹ phải mất rấtnhiều công sức và cả sự mưu trí mới có thể thu thập được những thông tin cóliên quan đến địa điểm và lịch trình hội nghị của câu lạc bộ này. Suốt 30 năm,Tucker đã theo dõi câu lạc bộ này và cuối cùng đã xuất bản một cuốn sách nói vềnó. Còn nhà sử học Pierre de Villemarest và William Wolf đã cộng tác cùng nhauđể xuất bản cuốn sách “Facts and Chronicles Denied to thePublic”, trong đó tập 1 và 2 đã miêu tả lịch sử phát triển bí mậtcủa câu lạc bộ Bilderberg. Một cuốn sách khác do nhà xã hội học Geoffrey Geuenscủa Vương quốc Bỉ viết cũng có một chương tập trung miêu tả về câu lạc bộ này.

Etienne Davignon – cựu Phó chủ tịch ủy ban châu Âu,thành viên của câu lạc bộ Bilderberg – đã khẳng định rằng: “Đây không phải làâm mưu thao túng thế giới của các nhà tư bản”. Còn Thierry de Montbrial – Việntrưởng Học viện quan hệ quốc tế Pháp, gia nhập câu lạc bộ này đã gần 30 năm thìnói rằng, đây chẳng qua chỉ là một “câu lạc bộ” mà thôi. Sở dĩ những người nàycó những lời phát biểu như trên vì trong thông báo chính thức hội nghị năm 2002của câu lạc bộ Bilderberg có đoạn nêu: “hoạt động duy nhất của câu lạc bộ làtiến hành hội nghị thường niên. Hội nghị này không đề ra bất cứ nghị quyết nào,cũng không tiến hành bỏ phiếu, không phát biểu thanh minh bất cứ chính sáchnào.” Và câu lạc bộ Bilderberg chỉ là “một diễn đàn quốc tế nhỏ linhhoạt không chính thức. Các đại biểu tham gia hội nghị có thể phát biểu mọi quanđiểm khác nhau, để tăng cường hiểu biết giữa các bên.”

Nhưng theo Will Hutton – nhà kinh tế học người Anh thì“ý kiến thống nhất đạt được trong mỗi lần hội nghị của câu lạc bộBilderberg” chính là đoạn mở đầu lập ra chính sách thế giới”. Cách nóicủa ông thể hiện sự tiếp cận với sự thật ở mức độ tương đối bởi những quyếtđịnh được đưa ra tại hội nghị của câu lạc bộ Bilderberg về sau đều dần trởthành phương châm định trước của các nước thuộc hiệp hội G8, Quỹ tiền tệ quốctế và Ngân hàng thế giới.

Đối với câu lạc bộ Bilderberg, giới truyền thông luôntỏ ra im lặng và phục tùng. Năm 2005, tờ Financial Times đưa tin trước rồi sauđó giải quyết theo hướng làm giảm nhẹ “thuyết âm mưu” đang gây xônxao dư luận. Trên thực tế, bất cứ ai có chất vấn hay nghi ngờ người của câu lạcbộ hùng mạnh nhất thế giới này đều sẽ bị biến thành đối tượng bị đàm tiếu trongcác “tác phẩm” của những phê bình lý luận. Các thành viên của câu lạcbộ Bilderberg như các nghị sĩ Anh hoặc những quan chức cao cấp Mỹ thì đều nóirằng, chẳng qua đó chỉ là một nơi để bàn luận vấn đề, một diễn đàn mà ngườingười đều có thể “tự do phát biểu ý kiến”.

F. William Engdahl, tác giả cuốn “Cuộcchiến trăm năm: chính trị dầu mỏ Anh – Mỹ và cuộc đại chiến thế giới mới”,đã giải thích tỉ mỉ một đoạn bí mật mà rất ít người biết từng xảy ra trong hộinghị Bilderberg khi được tổ chức ở Thụy Điển năm 1973.

Trong những năm đầu sau khi hệ thống Bretton Woods sụpđổ, vị thế của đồng đô la Mỹ đã rơi vào khủng hoảng chưa từng thấy trên phạm vitoàn thế giới. Sau khi tách khỏi vàng, sợi dây diều uy tín và giá trị của đồngđô la Mỹ đã bị cắt đứt và bị cuốn trôi đi theo gió trong cơn bão táp tài chínhthế giới. Vì vẫn còn chưa bàn xong kế hoạch chuẩn bị cho hệ thống tiền tệ thếgiới, các ông chủ ngân hàng quốc tế cũng trở nên bối rối. Chính sách”quyền rút vốn đặc biệt” được đề ra “long trọng” trên thị trường tàichính quốc tế năm 1969 nhưng chẳng ai đếm xỉa đến. Thấy sắp mất quyền kiểmsoát, các ông chủ ngân hàng quốc tế đã vội triệu tập một hội thảo khẩn cấptrong hội nghị Bilderberg năm 1973 nhằm giành lại quyền kiểm soát tình hìnhnguy cấp của thj trường tài chính thế giới lúc đó. Nhiệm vụ đặt ra là phải tìmcách khôi phục lại niềm tin vào đồng đơm Mỹ. Walter Levy – chiến lược gia tàichính của Mỹ – đã đề xuất một kế hoạch táo bạo: thả nổi giá dầu mỏ thế giới,mặc giá tăng lên đến 400%, và hoạch định làm sao để thu được thắng lợi lớn từviệc này.

84 thành viên của các công ty dầu mỏ lớn và tập đoàntài chính lớn đã tham gia hội nghị lần này. Kết luận mà Engdahl rút ra là:

Mục đích tập trung của những thế lựcquyền quý này là để lập lại cân bằng quyền lực theo hướng có lợi về tài chínhcho Mỹ cũng như tìm hướng phát triển cho đồng đô-la. Để đạt được mục đích này,họ quyết định lợi dụng vũ khí mà luôn được coi trọng nhất – quyền khống chếnguồn cung ứng dầu mỏ toàn cầu. Chính sách của câu lạc bộ Bilderberg chính làtạo nên cuộc cấm vận dầu mỏ toàn cầu, khiến cho giá dầu mỏ thế giới tăng vọt.Bắt đầu từ năm 1945. theo thông lệ quốc tế, dầu mỏ thế giới được định giá bằngđồng đô la Mỹ vì các công ty dầu mỏ của Mỹ đang khống chế thị trường này sauchiến tranh. Vì vậy, khi giá dầu thế giới đột ngột tăng lên cũng đồng nghĩa nhucầu đổi đồng đô la Mỹ trên thế giới (dùng để mua dầu) cũng sẽ tăng, từ đó mà ổnđịnh được giá trị tiền tệ của đồng đô la Mỹ.(6)

Còn Kissingger đã dùng hình ảnh “đồng đô la Mỹchảy không ngừng vào dầu mỏ” để hình dung kết quả giá dầu thế giới leothang.

Nguồn: Chiếntranh tiền tệ – Song Hongbing, NXB Trẻ, 2008


(1) Richard Gardner, Foreign Affairs,04/1974
(2) Bill Clinton, Diễn văn của Thống đốc bang Arkansas Bill Clintontại Đại hội Đảng Dân chủ quốc gia, 16/07/1992
(3) Marc Fisher, Washington Post, số ra thứ Ba, 27/1/1998
(4) Pepe Escobar, Bilderberg lại tấn công (Bilderberg strikesagain), Asia Times, 10/5/2005
(5) Sách đã dẫn
(6) William Engdahl, Một thế kỷ chiến tranh: Quan điểm chính trị dầukhí Anh-Mỹ và Trật tự thế giới mới (A Century of War: Anglo – American OilPolitics and The New World Order) – Pluto Press, London, 2004; chương 9.