Cảm nhận về khóa tu Tri ân đấng sinh thành””

0
105

TPHCM , ngày 12 tháng 08 năm 2011
Kính gửi Quý Thầy của chùa Diệu Pháp

Con xin gửi đến Quý Thầy những tâm sự và cảm nhận từ khóa tu ” Tri ân đấng sinh thành ” được tổ chức vừa qua .

Đây là năm đầu tiên con tham dự lễ Vu Lan, chắc năm nay sẽ là một năm thật đáng nhớ trong cuộc đời của mình .

Con cảm nhận đúng thật là không nơi nào tốt được như nhà và chùa .

Con nhớ tới câu thầy Tri nói “Đôi khi cuộc sống rất khắc nghiệt, nó biến những chân lý thành ra vớ vẩn và biến những thứ vớ vẫn thành chân lý”. Và con hiểu được rằng, có phải con người chúng ta ngày nay do vô tình hay cố ý để tỏ ra mình bận rộn, mở mắt ra một cái là chạy theo những thứ đảo điên xung quanh nên chẳng còn thời gian gì để nhìn nhận lại mình nữa. Và cũng phải thừa nhận con đã từng bị cuốn vào cái vòng điên đảo đó đến không thể có đường thoát, đó là những tháng ngày bế tắc thật sự.

Hôm qua, nghe thầy Quang giảng thời pháp thoại lúc 2 giờ, con có cảm nhận mình như bị đem ra làm tương, bị thầy chửi đến đừ người luôn, tại vì thầy nói đúng quá, thầy la đúng quá. Cứ như một kẻ mê lâu ngày được nhận vài thau nước hay bị táng đến tỉnh người. Có phải vì đã quá hạnh phúc được sống với ba mẹ nên vô tình con đã trở thành những con người ích kỉ và toan tính với chính ba mẹ của mình. Nhiều khi nhìn nhận lại con thấy mình thật bất hiếu và nhiều khi là khốn nạn, vô ơn, chỉ biết mở miệng ra để đòi hỏi mà chưa từng bao giờ biết nghĩ gì cho người khác, và quan trọng hơn đó là đấng sinh thành ra mình.

Hôm nay thầy Quang hỏi “Hạnh phúc là gì?”, con rất muốn đứng lên trả lời “ngày còn nhỏ, gia đình con khó khăn, con cứ nghĩ giàu có là hạnh phúc, có thật nhiều tiền là hạnh phúc. Có phải có tiền nhiều rồi ba mẹ của con sẽ thương yêu nhau nhiều hơn, không còn cãi vã gì nhau nữa”. Bây giờ, sống thêm mười mấy năm, nước mắt rơi thêm mười mấy năm, càng lúc càng thấm câu :
“Đến cõi đời vui chơi cho thỏa
  Nếm cay đắng cho hả rồi về”
thì mới nhận ra rằng hạnh phúc thật sự không phải là đó, mà hạnh phúc chân thật chính là được biết, được cảm nhận và được sống, được tiếp nhận, được trân quý hiện tại và những gì mình đang có. Và để làm được điều đó thì chúng ta phải tu, vì tu là sửa, là tiêu diệt tâm tham sân si, tiêu diệt đi cái cội nguồn gây đau đớn và khổ đau.

Qua khóa tu này con học được 1 từ mà con nghĩ nó sẽ là từ quan trọng nhất cuộc đời, đó là từ “chánh niệm”. Bao năm rồi vì không hiểu được từ này mà con đã bị vô minh che lấp, tội tác biết bao lầm lỗi. Chỉ 20 sống trên đời mà không ngờ mình đã tạo ra biết bao nhiêu nghiệp xấu  nghiệp ác, bao nhiêu là lỡ lầm.

Cảm ơn Quý Thầy đã tổ chức ra khóa tu, chính những giờ phút thiêng liêng đó đã cho chúng con cơ hội để không bị cuốn vào cái dòng xô bồ của thế gian, để có những giờ phút nhìn nhận lại chính bản thân mình và sám hối về bao lỗi lầm mình đã vô tình hay cố ý gây ra không chỉ riêng cho ba mẹ cũng mình mà còn mọi người xung quanh nữa.

Được tu học ở khóa tu này, dù chỉ là một ngày thôi, nhưng con tin rằng chúng con đã được sống một ngày trọn vẹn. Đây quả thật là một duyên lành thật lớn, một phước báo thật lớn mà chúng con được nhận.

Và giờ đây, được Tam Bảo soi đường, được Quý Thầy hướng dẫn, được các bạn đồng tu tiếp thêm nghị lực con đủ định lực để tin rằng, con không chỉ nghe Quý Thầy giảng rồi hiểu, rồi khóc, mà còn có thể sáng suốt để biết chuyện gì nên làm và chuyện gì không đối với ba mẹ của mình. Để không đến một ngày quá trễ rồi hối hận, để rơi những giọt nước mắt muộn màng …

Thật lòng con xin gửi đến Quý Thầy những lời cảm ơn chân thành nhất. Cảm ơn Quý Thầy, cảm ơn Chùa Diệu Pháp và cảm ơn các bạn đồng tu vì đã dạy cho con quá nhiều thứ như vậy.

 
Thân ái!