Cảm nhận của tu sinh khóa tu Tri ân Đấng sinh thành lần 2″”

0
115

1.

Kính gửi Quý thầy! 

Chúng con đến từ gia đình “Nụ cười hoan hỷ”. Từ những người xa lạ chúng con đến với khóa tu ” Tri ân đấng sinh thành lần II ” do chùa Diệu Pháp tổ chức, chúng con đã có thêm sự gắn kết và những mối quan hệ tốt đẹp, những giây phút trải nghiệm học hỏi những điều mới mẻ. Ngày hôm qua, chúng con đến vời chùa với sự bộn bề của cuộc sống, cũng như một tờ giấy viết thật nhiều chữ nhưng lại chẳng theo một trật tự nhất định, trình tự đúng đắn nào cả. Trải qua chưng đến hai ngày tham gia khóa tu, tiếp thu tinh hoa gắn kết từ khóa tu, trong chúng con giờ đây đã có những đổi khác. Tờ giấy hôm qua bây giờ đã được sắp xếp lại với những dòng chữ ngay ngắn, đúng trình tự nhất định. Chúng con đã nhận thức được vị trí của mình, ý nghĩa của cuộc sống này và hơn hết là biết nghĩ hơn về bậc cha mẹ – những người đã và luôn sẵn sàng cho con tất cả những gì mình có. 

Đến với khóa tu, chúng con đã có được những ” lần đầu tiên” , biết những điều mà trước đến giờ chúng con chưa từng biết. Chúng con được tiếp cận với quý thầy gần gũi như những người cha thật sự được quý thầy tận tâm chỉ bảo, được quý thầy giúp giải quyết những khuất mắc trong lòng thông qua chương trình Pháp Đàm. Chúng con đã được biết đến “Ăn cơm chánh niệm” , biết được sự quý giá của những thực phẩm mà mình sử dụng mỗi ngày, nhận thấy được hình ảnh cao quý cũng như gần gũi nhất trong cuộc sống hằng ngày của cha mẹ. Chúng con đã biết dành thời gian suy nghĩ cho bố mẹ, tham gia tụng kinh và nguyện cầu cho cha mẹ. Chúng con gửi gắm lòng mình cùng với sự chân thành thông qua chương trình “Thả hoa đăng” hướng về cha mẹ. 

Chúng con đã được hướng đến làm những việc thật sự có ý nghĩa. Chúng con được quý thầy truyền đạt những lẽ sống, những điều nên làm xuất phát từ tình thương yêu chúng sanh cũng như tình thương của một người cha tận tình dạy bảo các con. Chúng con đã biết được những điều chúng con nên làm và sẽ làm. Bằng hành động dễ thương, lời nói dễ thương, suy nghĩ dễ thương chúng con sẽ sống để xứng đáng với những gì chúng con đang có, xứng đáng với tâm sức mà quý thầy đã bỏ ra để thay đổi chúng con đi đúng hướng. 

Bằng tất cả lòng biết ơn và sự trân trọng, chúng con xin thực hiện lời nguyện trước Phật và lời giảng dạy của Quý thầy. Cầu mong cho quý thầy thật nhiều sức khỏe để có thể giúp đỡ, định hướng những tâm hồn khác đến được với con đường đúng đắn của lẽ phải và đạo đức. 

 2. 

Lặng yên để cảm giác được cảm xúc của ta, khoảng lặng đó từ lâu đã không còn tồn tại trong con nhưng khóa tu “Tri ân đấng sinh thành” tại chùa Diệu Pháp đã làm con hiểu ra một điều là con còn rất trẻ con trong khi con đã có 2 người yêu thương con suốt 19 năm qua nhưng lại không biết trân trọng !!@^@ Như thầy Quang đã nói “ Các con có khi nào dành 5 phút để suy nghĩ về Ba Mẹ của mình hay không? Có khi nào các con nói lời yêu thương với đấng sinh thành của mình 1 cách đầy yêu thương chưa? Có khi nào con ôm chầm lấy Cha Mẹ mình nói con yêu Cha Mẹ rất nhiều hay chưa? Có khi nào khi sinh nhật của mình các con có tặng 1 cành hoa cho người đã rất vui sướng khi ông trời ban cho họ món quà vô giá đó chính là các con chưa?”. Trong khoảnh khắc đó trái tim của con dường như không thể đập được nữa, trong giây phút đó con chỉ muốn trở về nhà để có thể quỳ trước mặt Ba Mẹ mà nói rằng “ Con Yêu Ba Mẹ nhiều hơn những lời mà con có thể nói “. Mỗi lời thầy nói dường như làm cho con thấm đẫm những ý nghĩa về tình yêu thương.

Ơn Cha nghĩa mẹ nặng nề,

Không phương báo đáp cho vừa sức đâu.

Trong buổi “ Pháp Đàm “. Lúc “ Hoa hồng cài áo “ Khi thầy nói về các con khi được cài hoa hồng màu hồng nên vui mừng vì các con vẫn còn đủ cả Ba lẫn Mẹ để có thể nói lời yêu thương lúc đó nước mắt con cứ rơi. Con cũng đã từng biết được cảm giác suýt mất Mẹ…Trong lúc Mẹ gặp tai nạn con đang ở thành phố chơi, khi biết tin Mẹ bị tai nạn trong lòng con cảm thấy rất bình tĩnh, lúc đó con không thể rơi 1 giọt nước mắt. Nhưng lúc vừa tới bệnh viện nhìn thấy người mẹ toàn máu, ở trong tai, ở trong miệng, vế thương khắp người, mẹ không còn nhận ra được điều gì cả lúc đó đầu con trống rỗng như 1 thằng điên. Cái cảm giác mình không thể làm gì cho Mẹ trong khi mẹ rất đau đớn, mỗi lúc Mẹ hét lên vì đau đớn lúc đó như có hàng ngàn cây kim đâm vào tim con, con trách bản thân nhìu lắm “ mầy đúng là thằng khốn nạn, nếu mầy không đi chơi mà ở nhà với Mẹ thì Mẹ đã không bị như vậy “ Con rất muốn con là người bị tai nạn chứ không phải là Mẹ. khi nghe bác sỹ nói cơ hội sống sót của Mẹ là rất thấp bây giờ chỉ mong là ý chí sống sót của bệnh nhân thôi vì khi truyền máu thì máu chảy ngược lên trên không chạy vào người, lúc đó con cầu trời là ông có thể lấy máu của con để trao đổi với Mẹ, con có thể làm mọi thứ để cho Mẹ con có thể sống ”. Khi Mẹ nằm trong phòng điều dưỡng nhưng không nhớ bất kỳ ai, không cảm nhận được gì, lúc chỉ có 2 Mẹ con trong phòng thì con có thể nói rằng “con yêu Mẹ rất nhìu Mẹ có biết không ” nhưng chắt là Mẹ không cảm nhận được đâu. Nhưng đến khi Mẹ hoàn toàn bình phục lại thì những lời yêu thương đó cũng theo thời gian mà mất đi. Cho đến khi con được các thầy và người cha tinh thần “ thầy Nhiên “ làm cho tâm hồn của con sống lại thêm 1 lần nữa. Ngay tối hôm đó con đã lấy hết cang đảm để nói ra những lời mà 19 năm qua con rất muốn nói với Cha Mẹ mình “Con yêu Cha Mẹ nhìu nhìu lắm “ quả thật nó không ghê gớm như con đã từng nghỉ. Con cảm ơn các thầy đã cho con thêm một cơ hội nữa để biết yêu thương, các thầy đã cho con nhận ra thêm 1 điều nữa là công ơn cha mẹ sánh ngang với trời biển do vậy ta không chỉ hiếu thảo với Cha Mẹ chỉ trong tháng Vu Lan mà phải biết yêu thương Cha Mẹ trong suốt cuộc đời của ta. Trong ngày tổng kết khóa tu con rất muốn chia sẽ cảm xúc của mình nhưng con lại rất sợ, sợ vì có thể mọi người nghỉ rằng 1 thằng con trai như vậy mà yếu đuối quá vậy, nhưng sau khi nghe lời chia sẻ của các bạn đồng tu thì con đã có đủ can đảm để nói ra lời thật tâm của lòng mình, lúc này con đã nhận ra “ Tại sao mình phải mắc cỡ khi nói ra những lời yêu thương thiêng liêng đối với Cha Mẹ, điều đó có gì là sai lầm mà ngược lại đó là những lời nói hoa mỹ nhất mà tạo hóa đã ban cho con người “. Con nghĩ chắc hẳn các bạn đồng tu cũng có cái cảm giác linh thiêng ấy. Một lần nữa với tấm lòng chân thành của con cảm ơn quý thầy ( chùa Diệu Pháp ) đã cho chúng con đước hưởng trọn 1 khóa tu đầy ý nghĩa, chắc hẳn đây cũng là hành trang để chúng con đi vào cuộc sống này.

3.

Vâng, chỉ một lần thôi rồi nhớ mãi, đó chính là cảm xúc của tôi lúc này. Lúc trưa, khi Thầy Thích Nguyên Viên nói lời tuyên bố bế mạc, giọng nói của Thầy ngọt ngào và thân thương, tôi ngẹn ngào nghe buồn rười rượi.Tôi nuối tiếc, nuối tiếc cho những gì đã qua, nhưng lòng tôi thì còn giữ mãi. 

Ôi ngôi chùa Diệu Pháp, ngôi chùa này đối với Tôi đâu có gì lạ đâu! cứ một tuần 02 ngày, thứ bảy, chủ nhật, không có đi làm, không đi học, không về quê thăm gia đình, là tôi lại vào đây, vào rồi lại về nhà, về rồi lại đến, đã 02 năm rồi nhỉ, từ lúc tôi chuyển xuống quận I để đi học, là tôi được biết đến ngôi chùa này, tất cả do một sự tình cờ. Tôi nhớ, có một hôm, tôi đi tìm nhà trọ, chẳng hiểu sao tôi lại lạc vào cảnh thanh tịnh này, duyên lành nào đã đưa đường dẫn lối tôi chăng. Từ đó về sau, tôi lại đến chỗ này, tôi yêu cái thanh tịnh nơi này, tôi yêu từng dãy ghế đá, gốc cây trong chùa, nói đúng hơn, ngôi chùa này là nơi lý tưởng cho tôi học bài, tôi yêu cái bòng mát dưới đài sen tượng đức Quán Thế Âm, đó là nơi lý tưởng cho tôi ngồi ngủ ngon lành sau khi học thuộc bài. Thế đó, tâm trạng của tôi trước thời gian tôi tham gia khoá tu là như thế đó!

Tôi chỉ mến cảnh mà quên mất người, những con người thầm lặng, hay nói đúng hơn là các vị Phật sống, không ai khác chính là các chư Thầy nơi đây, khi tham gia khoá tu,chúng tôi được nghe các thầy thuyết giảng ý nghĩa mùa vu lan, rồi có các buổi pháp đàm, tức là ai có khúc mắc chi, cứ đặt câu hỏi đưa lên, rồi các vị này sẽ hồi đáp lại, Thầy muốn chúng tôi lúc nào cũng phải yêu thương cha mẹ, nghe Thầy giảng xong, tôi phát nguyện rằng: “mẹ ơi! Con yêu mẹ nhiều lắm”. giờ giải lao, thầy Quang bảo: “các con hãy gọi điện về nhà đi”, hãy nói lời yêu thương với cha mẹ mình, tôi gọi điện về, bằng câu nói đó, mẹ tôi giật hết hồn, nhưng tôi cảm nhận được, mẹ tôi hạnh phúc lắm, đúng là lời nói dễ thương. Giọng thầy nào thuyết giảng cũng ấm áp, chân thành và tha thiết làm sao!. 

Lúc trưa, sau khi làm lễ bế mạc xong, Thầy trò ăn cơm, uống nước, rồi tạ từ ra về, Thầy hỏi: “ sau khoá tu này, cái gì làm các con nhớ nhất? tôi trả lời: con người, con người làm con nhớ nhất, kế nữa là cảnh vật, kế nữa là những gì mà các chư công đức đã dạy cho chúng con, các chư công đức nói: đã học thì phải hành, hãy nhớ những gì đã học. Thầy bảo: “câu trả lời sao mà bay bướm quá”, tôi trả lời: “dạ, con nói thật”. Đúng vậy, tôi không dẻo miệng nói đùa đâu, mà là sự thật, từ trước giờ, đến ngôi chùa này, tình cảm của tôi dành cho nơi này là như thế -như tôi đã nói ở trên, sở dĩ trước khi tham gia khoá tu, tôi có nghĩ suy đó, là vì tôi chưa tiếp xúc, chưa trò chuyện với các thầy, khi tiếp xúc xong rồi tôi mới biết, các Thầy đúng là tấm gương, minh chứng cho những gì các Thầy đã dạy cho chúng tôi, “ ý niệm dễ thương, lời nói dễ thương,hành động dễ thương”. Các Thầy dễ thương thật, nói chơi mà thành ra nói thật nha các bạn! Qủa thật, “chỉ một lần thôi rồi nhớ mãi”. 

Đương nhiên, mùa vu lan năm nay, khoá tu này kết thúc, có thể, mùa vu lan năm sau sẽ có một khoá tu tiếp theo, nếu có duyên lành thì tôi sẽ tham gia tiếp, nhưng lần đầu luôn là lần mang nhiều ý nghĩa và làm người ta nhớ nhất. Nếu ai chưa đến đây, hãy đến đây một lần rồi sẽ biết. Chùa Diệu Pháp không dễ gì quên đâu!