Các dấu hiệu nhận biết đứa trẻ có thể bị trầm cảm

0
123

1. Con bạn nói rằng nó cảm thấy buồn. Đấy là dấu hiệuhiển nhiên nhất của chứng trầm cảm. Một thoáng buồn rười rượi không cấuthành chứng trầm cảm, nhưng nếu tâm trạng buồn ấy kéo dài, tăng mạnh,thì đấy là dấu hiệu rõ ràng. Chúng ta cần cẩn trọng chứ đừng xem thườngkhi thấy trẻ than thở về nỗi buồn của chúng. Nếu chúng ta xem thường,chúng ta có lỗi với con em của chúng ta. Bất kỳ trẻ nào khi cảm thấychán chường, chúng thường tìm cách thổ lộ với người khác (không nhấtthiết là cha mẹ của chúng).

2. Con bạn trông có vẻ buồn. Trẻ có thể không nóithẳng với cha mẹ là chúng “cảm thấy buồn”, hay “cảm thấy chán chường”.Nhưng thay vào đó, chúng biểu lộ con người của chúng hay sự chán chườngcủa chúng qua hành động, qua nét mặt, qua cử chỉ, và qua lối sống.Chúng ta đã chẳng từng có những lúc nói rằng “trông thằng bé có vẻ làmsao ấy” đấy sao. Có điều, chúng ta không dám nghĩ là chúng có vấn đềnên chúng ta thường lờ những gì chúng ta thấy. Khuynh hướng phủ nhậncảm xúc đau buồn của con cái càng tăng cao khi chính bản thân chúng tacũng đang buồn, đang chán chường, hay thất vọng, hoặc khi chúng ta cảmthấy vô phương kế để giúp đỡ chúng.

Con cái, nhất là ở lứa tuổi thiếu niên, thường hay làm cho cha mẹ cảmthấy họ là những con người vô phương kế, như thể những gi cha mẹ nói rachẳng giúp ích gì cho chúng. Chúng có thể ngoảnh mặt đi và xem thườngsự quan tâm của cha mẹ. Nhưng cha mẹ phải đề kháng lại tình cảm này, vìthực ra con cái luôn cần đến cha mẹ. Đừng lấy làm khó chịu nếu con cáikhiến bạn cảm thấy mình như những kẻ lỗi thời, cổ hủ, thiếu khả năng.Hãy kiên trì. Hãy hỏi han. Hãy tâm sự.

Dù các bạn nghĩ thế nào đi nữa, điều quan trọng là các bạn là cha mẹ,các bạn cần quan tâm đến tâm trạng của con cái mỗi khi thấy con cáibuồn, chưa nhất thiết là bạn phải có cách giải quyết vấn đề. Chỉcần tạo cơ hội để con cái bạn thổ lộ nỗi lòng của chúng  chứ chưa hẳnlúc nào cũng đòi hỏi bạn phải có cách giải quyết cho chúng. Hãy tin vàobản năng và trực giác của các bạn. Nếu khi đó con cái bạn có bảo bạn,“Ồ, mẹ à, chẳng có gì cả, mẹ cứ để con yên”. Nhưng thật ra, khi con cáinói thế không có nghĩa là thế. Bạn cứ bằng lòng bỏ đi một lát, và luônnhớ rằng lời đề nghị “hãy để con yên” hay “cứ mặc con” không có nghĩalà “cứ mặc con” mãi mãi. Đừng làm ra vẻ khách khí. Hãy cứ gặng hỏi concho đến chừng nào bạn thấy mình hiểu rõ vấn đề.

3. Con bạn không hứng thú hoạt động, chơi đùa với chúng bạn, mà chỉ lủi thủi một mình. Khicon trẻ, và cả người lớn nữa, có vấn đề chán chường, trẻ hay người ấythường mất hứng thú với cả những hoạt động mà trước đây họ vẫn thích.Nhiều khi người ấy còn thờ ơ cả với những sinh hoạt hàng ngày, nhưchẳng thèm nhắc điện thoại khi chuông điện thoại reo. Chính vì thế, khithấy con bạn thường chỉ lủi thủi một mình, hãy nghĩ ngay là con bạnđang có vấn đề.

4. Con bạn hành động hoặc xem ra hay cáu gắt bất thường. Dễgắt gỏng, lúc nào cũng quàu quạu thường che đậy nỗi chán chường ở trẻ(và cả người lớn). Thay vì nói với bạn là nó có cảm thấy buồn, nó cóthể bỏ đi hoặc nói những lời nhấm nhẳng với bạn. Thay vì trước đâychúng rất dạn dĩ thì nay bỗng hay lo âu, sợ sệt, hoặc ngại ngần.

5. Con bạn không để ý vấn đề ăn mặc, có khi còn lười chẳng muốn tắm gội.Ở trẻ trai, vấn đề này ít khi được quan tâm, nhưng ở trẻ gái thường thểhiện rõ hơn. Ấy là khi thấy chúng ăn mặc luộm thuộm hơn bình thường,tóc tai bờm xờm, dáng vẻ hờ hững.

6. Sự tập trung và trí nhớ của trẻ kém. Một số trẻ sớmbiểu hiện tâm trạng qua việc chúng hay quên những việc cần phải làm,buổi hẹn hò, hay một bổn phận nào đó. Cũng có thể chúng tỏ ra lơ đãng,chẳng còn quan tâm tới vấn đề gì.

7. Con bạn thay đổi thói quen ăn, ngủ. Chán chườngthường làm cho trẻ sụt cân, nhưng cũng có thể trẻ tăng cân, giống nhưthay vì mất ngủ, trẻ lại ngủ li bì, như thể đấy là cách để quên đinhững phiền muộn. Tóm lại, trẻ thay đổi các thói quen ăn, ngủ trước đây.

8. Con bạn có thể rơi vào một loại nghiện ngập nào đó, như hút thuốc hoặc uống rượu. Khichán chường, thanh thiếu niên hay rơi vào một loại nghiện ngập, mộtcách tìm quên nỗi chán chường đang xâm chiếm trong lòng, hay có thể nóilà, để tìm nguồn vui thú, một “thứ chữa lành” ngắn ngủi, mà hậu quả củanó còn tồi tệ hơn tâm trạng đang trải qua. Dù biết vậy, nhưng khi đươngđầu trở lại với nỗi chán chường, họ lại tìm tới những thứ “giải sầu” ấy.

9. Con bạn có thể có vài hành vi lạ lùng, có thể đi đến chỗ quyên sinh. Đâylà hệ quả của tình trạng trên. Kiểu liều lĩnh này như thể do sự tràodâng đột ngột của adrenaline (một nội tiết tố được tiết ra bởi tuyếntuỵ) để làm tan biến những tình cảm suy sụp, ít nhất một lúc đó. Từ góccạnh này ta có thể suy ra là nếu thấy con bạn có những hành động điênrồ, đấy có thể là dấu hiệu của chứng trầm cảm.

10. Có tiền sử gia đình bị trầm cảm hay vài điều kiện tâm thần nào đó.Tất nhiên, tiền sử không hẳn đã gây ra tình trạng hiện nay nhưng nó làmgia tăng ảnh hưởng, mà chứng trầm cảm là một chứng có thể bị do ditruyền. Các gien ảnh hưởng chứng trầm cảm có thể được kết hợp với cácgien tạo ra các rối loạn khác. Vì thế, bạn có thể tìm vào tiền sử giađình để không chỉ biết về chứng trầm cảm mà còn cả chứng nghiện ngập,bệnh hưng-trầm cảm, rối loạn thiếu tập trung, các rối loạn thiếu tậptrung, các rối loạn về việc kiềm chế xung lực như hành động liều lĩnh,ăn cắp vặt, hay gây hoả hoạn, cũng như hành vi suy sụp mà trước đó chưahề được chẩn đoán.

(Theo tamly.com.vn)