Cảm Ơn Bụt !

130

 

 

Tản mạn vu vơ sau hai ngày đi tu.


Bài viết được trích từ facebook của một bạn sinhviên trong khóa tu “Trái tim của Bụt” viết về tâm niệm của mình sau 2ngày ý nghĩa!

https://www.facebook.com/notes/827330977358375/

24Tháng 5 2015 lúc 22:19

Hai ngày tu học,không nhiều cũng không ít.

Khóa tu haingày, mới vào, ờ thì ngồi khai mạc với nghe tọa đàm đấy, 2 giờ mà cứ quay quaquay lại, chân để sao cũng không hết  tê.Hai giờ đó sao lâu thế nhỉ. Thế mà, thoắt cái đã hết 2 ngày, những người bạn đồngtu vừa quen đã phải xa.

 

Gia ĐìnhTừ Bi

Đi, để trảinghiệm, để biết thêm về Phật pháp vô lượng sao.

Hạnh phúc là gìmà ta cứ mãi kiếm tìm?

Ờ thì, chắc aicũng có câu trả lời của riêng mình.

Với mình, đâykhông phải là lần đầu tiên đi tu, nhưng là lần học được nhiều thứ nhất. Đã từngthiền hành trên bãi biển, vừa đi vừa niệm Quán Âm Bồ-tát, hạnh phúc lúc ấy chỉđơn giản là cảm nhận được cát dưới chân ta thô rát sao, sóng vỗ chân ta lạnhnhư thế nào, sương sớm ướt da ta làm sao, mũi ta còn hít vào được bao nhiêu khílành sớm mai. Bây giờ, đi trong tỉnh-thức, không nhiệm danh hiệu ngài Quán Âm nữa,chỉ đơn giản là lặng nhìn cuộc sống. Ờ, cuộc sống ấy còn đẹp nhỉ, những điều màta cũng đã vô tình mà bỏ qua, đơn giản chỉ là tiếng búa ing ỏi, gió ào ạt, nướcướt đôi chân và hòn sỏi, viên đá cứa đau chân ta. Hạnh phúc khi chỉ là còn đứngđược trên chân mình.

 

Ăn cơm chánh niệm.

 

Tối, hoa đăngkia mang biết bao ước nguyện của mọi người. Có lúc cứ tưởng hoa đã tắt rồi, lelói rồi cũng vụt lên lại, lúc đó áy sao mà rực rỡ hơn trước. Hi vọng chỉ từ bỏta khi mà ta chịu từ bỏ nó.

Một người Thầy,người Cha của gia đình Từ bi, người đã giúp mình giải đáp những câu hỏi còn thắcmắc bấy lâu về cái nghiệp lỡ mang, cái sự vô thường của nhân sinh. Tất cả cũngchỉ là một cái vòng tròn luân hồi, ta đang ở đâu nhỉ? Thế mới biết Đức Phật nhưthế nào, Ngài thoát thỏi chốn này, độ thoát chúng sanh khỏi muộn phiền đau khổ.Khổ đó cũng không là mãi mãi, Vui đó cũng chỉ là nhất thời…

Phật pháp đó,tưởng cao xa mà gần. Học rồi mới thấy, hơn 2500 trước, Ngài đã mô tả ra sao quátrình phôi thai 9 tháng trong bụng mẹ ra sao mà ngày nay khoa học chỉ là mô phỏnglại. Không kính hiển vi, Ngài đã thấy trong vô số ngoài kia những sinh vật nhỏbé thay. Quy luật nhân-quả của Ngài, ôi sao mà nhiệm màu…

 Suốt khóatu, mình cứ nghĩ là phải “bùng cháy”, “bùng cháy”, bùngbùng cháy”. Nhưng cũng chỉ là suy nghĩ thôi, đi tu chứ có đi đâu mà phảibùng cháy chứ. Lễ bế mạc, ừm, cũng muốn lên phát biểu lắm, nhát, rồi chợt nhớcó một người đã từng nói với mình là “Có gì muốn nói thì cứ nói đi em,không là muộn rồi hối tiếc đó.” Rồi cũng lấy hết can đảm mà giơ tay, lần đầu,chú quay phim che mất tiêu, hụt. Lần hai, nhón chỗ này, nhích chỗ kia, cốt đểthầy thấy kêu lên thôi. Chợt nhìn lại, ờ, sao mọi người cứ nhìn mình mà cười.

 

Lên phát biểu,cũng run lắm. Từng câu, từng chữ nó cứ ngắt quãng rồi quên dần. Mà ở dưới đã nhẩmhết rồi đó chứ, lên nó cứ lộn xộn sao thế nhỉ. Từng câu, từng lời là điều mìnhnghĩ, cứ nghĩ sao nói vậy thôi. Mọi người vỗ tay, chắc là cũng hay, cũng thấm.Về, chỗ, tim còn đánh trống, mọi người cười, người giơ tay No.1, người “Sosuprise!”, … Ờ cũng nổi tiếng rồi đấy nhỉ.

 

Với mình, một đứasinh viên, chỉ là mọt sách, mặt cứ ngu ngu, ngơ ngơ cả ra, thế là đủ rồi. Haingày thêm chút hành lí vào cái hành trang Phật pháp này, cái hành trang sẽ giúpmình trên quãng đường tiếp. Hi vọng nó càng ngày càng nặng hơn.

Có những thứ,chỉ muốn khoe với 1 người, mà cũng biết người đó cũng đang bận thêm vào cáihành trang ấy chút ít nữa. Sẽ đợi sau nhỉ.

Mai lại gặp bệnhnhân nữa, lại muôn người muôn cuộc đời, chút kiến thức mình giúp được họ khôngnhỉ.

Cảm ơn các thầy,những người cha của mình đã đem hết tâm và nhẫn của mình vào khóa tu này.

Cảm ơn má, giađình mình lắm. Biết bao lâu mới hiểu sự hi sinh của má đây.

Cảm ơn mọi người-nhữngngười bạn đồng tu, có người đáng tuổi má, tuổi bác mình mà sao thấy thân thuộclắm, chắc cũng một con đường tìm sự giải thoát khỏi vòng tròn khổ ải triềnmiên.

Cảm ơn nhữngngười bạn, người anh em mới quen. Những người bạn, người anh em đã quen. Bạn đãgiới thiệu cho mình khóa tu này.

Mừng một mùa PhậtĐản an lạc.

 Nam mô Bổnsư Thích Ca Mâu Ni Phật! 

                                                                                                                                                                 

                                                                                                                                                                                                           Nhuận Vũ.