Dũng lò vôi” và Đại Nam Quốc tự”

128

Ítai biết ông chủ của khu bất động sản tâm linh “Đại Nam Văn Hiến” lớnnhất Việt Nam trị giá khoảng 3.000 tỷ đồng lại đi lên từ việc kinhdoanh… vôi nung.

Từnglà một doanh nhân nổi tiếng ở tỉnh Sông Bé (nay là tỉnh Bình Dương),một Đại biểu Quốc hội khoá 10 (1997-2002)… Giờ đây, con người ấy đangdành cả cuộc đời còn lại của mình cho một công trình tầm cỡ ở tỉnh BìnhDương – khu du lịch Lạc Cảnh Đại Nam Văn Hiến, rộng trên 450ha…

Nói như ông Dũng: “Đó là một công trình tâm huyết, máu thịt mà tôi mong muốn để lại cho đời”.

Chúngtôi gặp lại ông Dũng ở khu du lịch Đại Nam vào một buổi trưa hè nắngnhư đổ lửa. Khác với doanh nhân Huỳnh Phi Dũng cách đây 10 năm, lúc nàocũng bận bịu, tất bật, ông Huỳnh Uy Dũng (ông đổi tên đệm từ Phi thànhUy) hiện nay như trẻ hơn chục tuổi.
Hơn 20 năm lăn lộn trên chốn thương trườngđể tạo dựng nên một gia sản vào hàng “khủng” nhất ở VN, ông Dũng chobiết đã tới lúc ông nghiệm ra một điều: “Lấy vật chất làm của, của sẽrời xa ta. Lấy phúc đức làm của, của theo ta vạn đời”…

Cách đây hơn chục năm, nhắc đến ông, người ta nghĩ ngay đến một trong những nhà doanh nghiệp giàu nhất nhì VN, gần như tiên phong trên rất nhiều lĩnh vực. Duyên cớ nào dẫn dắt ông đến chốn thương trường?

Tôisinh ra và lớn lên ở Bình Định. Chưa học xong lớp 12, chiến tranh biêngiới Tây Nam nổ ra, tôi lên đường nhập ngũ. Về công tác hậu cần ở quânkhu 5, rồi quân khu 7, tôi được phân công chở heo tiếp tế cho bộ độingoài chiến trường. Khổ nỗi, sau hành trình dài hàng trăm cây số, heochở được tới nơi, thì chết ráo trọi. Trong lúc đó, tôi thấy muối ở bênđó lại hiếm. Vậy tại sao không chở muối lên bán, rồi mua heo cung cấpcho bộ đội ngay tại chỗ, tránh được heo chết, thịt heo tươi ngon hơn?

Nhữngchuyến hàng sau, tôi chở muối lên bán mà không chở heo, bán muối xong,lấy tiền mua heo cho anh em. Ý tưởng, máu kinh doanh trong tôi manh nhatừ những ngày tháng đó, lúc còn trong quân ngũ. Rồi sau đó, tôi chuyểnvề công tác ở Công an thị xã Thủ Dầu Một. Lãnh đạo tiếp tục giao chotôi lo hậu cần. Thời điểm đó, thấy cuộc sống quá khổ, tôi bày ra tròlàm lò vôi, sản xuất các loại vôi quét tường, vôi bột công nghiệp…

Cáitên Dũng “lò vôi” mà thiên hạ đặt cho tôi bắt đầu từ khi đó. Xí nghiệp“lò vôi” do tôi đầu têu làm ăn rất phát đạt. Tôi nhớ, lúc kết thúc, bán“lò vôi” để về nhận phụ trách Cty Thành Lễ, Xí nghiệp đã thu được sốtiền kha khá, phân chia lại cho toàn thể anh em trong đơn vị, mỗi ngườinhận được mấy triệu đồng (vào lúc đó là lớn lắm, có thể mua nhà, đất ở).

Nhưng từ khi thực sự ra làm doanh nghiệp, đối mặt với thương trường, có dư luận cho rằng ông thành công nhờ một phần vào sự ưu ái của lãnh đạo tỉnh?

Khi lãnh đạo tỉnh Sông Bé mời tôi về làm kinh tếcho tỉnh, tôi đã từng ra điều kiện: Hãy giao cho tôi một DN đang gặpkhó khăn. Tôi sẽ vực dậy DN đó và không nhận một đồng vốn nào từ ngânsách nhà nước cấp. Bù lại, tỉnh phải chấp nhận: Nếu tôi làm cho DN đócó lời, phải thưởng cho tôi 10% trên tổng lợi nhuận; nhưng tiền thưởngđó phải lấy từ quỹ khen thưởng và phúc lợi. Còn nếu tôi làm cho DN đóbị thua lỗ, tôi sẽ phải móc tiền túi ra bồi thường; đồng thời, chịutrách nhiệm trước luật pháp.

Dũng

Kèmtheo đó, một điều kiện nữa: Tỉnh phải cho tôi toàn quyền chọn lựa nhânsự trong DN. Cuối cùng, lãnh đạo tỉnh Sông Bé lúc đó cũng chấp thuậncác điều kiện trên và giao cho tôi làm GĐ Cty sơn mài Thành Lễ – vốncủa một nhà tư sản, được tiếp quản sau giải phóng, nhưng đang trên đàphá sản. Đây cũng là quyết định táo bạo, vì lúc đó, chiếu theo các quyđịnh của Nhà nước, với các điều kiện của tôi đặt ra là không thể ápdụng. Song, tỉnh vẫn giao cho tôi điều hành.

Việcđầu tiên, tôi đã chọn một nghệ nhân làm sơn mài lâu năm – về làm phóGĐ. Tiếp theo, tôi đ㠓lột xác” Cty Thành Lễ theo kiểu của tôi. Kếtquả, ngay năm đầu tiên, Cty Thành Lễ đã lãi 28,8 tỉ đồng. Trong lúc thungân sách của Sông Bé vào những năm ấy, chỉ đạt 40 tỉ đồng, thì số lãinày của Cty là rất đáng kể. Nhưng lãi nhiều lại bắt đầu… sinh chuyện;thay vì phải thưởng cho cá nhân tôi 2,8 tỉ đồng như cam kết, nhưng lãnhđạo tỉnh… vì do quy định của Nhà nước lúc đó không cho phép.

Trong làm ăn kinh t
ế, ông luôn là người đi tắt và đón đầu. Ngay cả khi Nhà nước chưa có ban hành quy chế, ông đã đề xướng xây dựng hạ tầng KCN đầu tiên trên cả nước. Vì sao ông “liều” đến thế?

Vàonhững năm 1990 – 1993, tôi thấy DN đầu tư vào tỉnh, xin giấy phép đầutư căng quá; bởi phải có đất, có hạ tầng mới được cấp phép đầu tư.Nhưng khi đi xin đất xây nhà máy, chính quyền lại đòi phải có giấy phépđầu tư, mới chịu giao đất. Tại sao mình không xây dựng sẵn một khu nhàmáy, xí nghiệp cho DN vào thuê đầu tư? Với ý tưởng đó, tôi đã làm dự ánvà xin được thực hiện thí điểm. Vậy là KCN Bình Đường ra đời. Khi đó,nhiều người nói tôi… hâm hâm đi làm KCN.

Tiếptheo là KCN Sóng Thần 1 hoàn toàn không cần vốn của Nhà nước. Ai ngờ,đó lại là hai KCN đầu tiên ở VN. TPHCM cũng lên tìm hiểu để về thànhlập 12 KCN. Năm 1995, Thủ tướng Chính phủ ra Nghị định về KCN, thì KCNBình Đường và Sóng Thần 1 đã hình thành được mấy năm rồi. Do đón đúngnhu cầu phát triển, cả hai KCN ngay sau khi hình thành đã được lắp kínbởi các dự án đầu tư trong và ngoài nước.

Khu thp nhcung là công trình mi khai trương ca khu du lch mô phng 12 kỳ án thi dng nước ca Vit Nam được xây dng hoành tráng và quy mô. Du khách sđược phiêu lưu trong các ván vi các hình nhân nhưtht

Là giám đốc một DN nhà nước đang phát triển, ăn nên làm ra, có nhiều hoạt động kinh doanh như sơn mài, xăng dầu, chế biến hạt điều rồi quản lý KCN…, nhưng lý do nào khiến ông đã quyết từ bỏ để tự mình đầu tư xây dựng khu du lịch nổi tiếng này?

Từlâu tôi đã có ước nguyện làm được một việc gì đó có giá trị để lại chođời. Với ước nguyện đó, khi làm ăn có tiền, tôi đến đây mua đất. Khuđất rộng lớn này là tôi tích cóp mua dần trong nhiều năm, sau đó làmthủ tục thuê lại của Nhà nước. Sau khi nghỉ việc Nhà nước, tôi coi mìnhnhư đi nghĩa vụ quân sự, chia tay gia đình ở thị xã đông vui, lên đâydựng chòi cùng hai kỹ sư trẻ và một số người cộng sự thực hiện hoàibão. Tất cả những gì hiện hữu hôm nay đều là ý tưởng của tôi và đượccác cộng sự thực hiện.

Dũng

Cóngười bảo tôi, với hơn 450ha đất dành xây khu đô thị bán, sẽ ra baonhiêu tiền của, vậy mà mang đi xây khu du lịch, tốn kém hàng ngàn tỉđồng, nhưng lại lượm bạc lẻ… Họ cho tôi điên, chơi ngông… Quả thật nhưvậy, xây dựng khu du lịch Đại Nam, nếu tính toán kinh tế sẽ không aiđầu tư. Tôi xây dựng công trình này hoàn toàn không vì lợi nhuận màmong muốn góp công sức để lại cho đời, cho mọi người.

Khudu lịch rộng lớn là chuỗi các đình, đền, tường thành, núi non, sôngnước, biển nhân tạo, vườn thú, khu vui chơi giải trí v.v… được xâydựng trải dài gần 20km, trên một diện tích đất rộng hàng trăm hécta.Đặc biệt, với đền thờ Đại Nam – điểm nhấn của cả khu Đại Nam, cùng hệthống tường thành dài 13km, được thiết kếvới nhiều tượng, phù điêu dát vàng, tái hiện lịch sử dựng nước và giữnước của đất nước VN trải qua 4.000 năm. Hạng mục nào cũng hướng về cộinguồn, gợi nhớ công ơn tổ tiên…

Nóinhư một lãnh đạo tỉnh Bình Dương, “không dễ gì làm được một khu du lịchhướng về cội nguồn, có bản sắc dân tộc như thế, nếu như người đẻ ra nókhông có một tấm lòng”. Trong khi đó, theo ông Dũng: “Tôi sẽ làm dichúc cho gia đình, con cháu của tôi: không được mang khu Đại Nam ra thếchấp ngân hàng, không được bán buôn khu Đại Nam như bất động sản… Concháu chỉ được thừa kế tôn tạo, tu bổ, nâng cấp, mà không được thừa kếnhư tài sản để có quyền mang ra chia chác bán buôn… Vì vậy, hiện tôikhông còn là một nhà doanh nhân như xưa”.

Nghe nói khu du lịch Đại Nam Văn Hiến ông xây dựng không chỉ thu hút du khách mà ngay cả chim yến cũng kéo về làm tổ?

Lúctôi xây 5 ngọn núi cao phía sau đền Đại Nam cốt tạ ơn, hiến dâng trờiđất, tổ tiên. Cả đời tôi có biết con chim yến là gì, càng không biếtnuôi nó ra sao. Thật kỳ lạ, núi xây xong, lập bàn thờ bách gia trăm họ,không biết chim yến từ đâu kéo về hàng đàn làm tổ. Hiện nay, ước có tới6.000 con chim yến, mỗi tháng thu được 15kg yến sào; khả năng năm saulà 30 kg/tháng. Mỗi kilô yến sào khoảng 40 triệu đồng. Mỗi năm, thuhoạch yến sào cũng tròm trèm 6 tỉ đồng. Tôi có thêm nguồn kinh phí đểđầu tư lại cho khu du lịch.

Gần đây,người ta thường thấy một người đàn ông cưỡi chiếc xe gắn máy WaveAlpha, chạy lòng vòng trong khu du lịch Đại Nam. Ít ai biết, đó chínhlà ông chủ của cả cơ ngơi khu du lịch có giá gần 3.000 tỉ đồng này.Bình thường, ông giản dị như mọi nhân viên đang làm việc tại khu dulịch Đại Nam.

Ông Dũng cho biết: “Mỗingày, tôi ăn chưa tới… 50.000 đồng. Một tháng, tôi ăn chay 4 ngày. Vậymà hơn bao giờ hết, tôi thấy cuộc đời của mình hạnh phúc và thanh thảnnhư bây giờ. Trước đây, lúc thăng trầm, cái tâm lúc nào cũng động, cũngdữ dội. Nhưng từ khi tôi ngộ ra một điều: con người ta gặt hái đượcthành quả, ắt phải “đụng” nhiều. Đụng càng nhiều, tuệ càng rộng mở, thìđó cũng là lẽ tự nhiên”.

Bây giờ nhắc đến Huỳnh Uy Dũng người ta còn biết đến là tác giả của hàng chục tác phẩm thơ với hàng nghìn câu thơ mang đậm chất giáo lý Phật học, chạm đến chất sử thi hùng tráng của dân tộc 4000 năm dựng nước và giữ nước. Điều gì thôi thúc ông sáng tác thơ?

Banngày tôi điều hành, quản lý hoạt động khu du lịch, ban đêm tôi thứcviết thơ. Thật lạ, những dòng thơ tôi viết ra như có lập trình sẵntrong đầu, cứ ngồi viết là tuôn chảy. Thơ tôi chẳng qua lấy hàng vạnnhững giọt nước mắt trằn trọc năm canh, tự đánh mình những dấu hỏi lớnvề huyền vi của vũ trụ, về sự đen bạc của tình đời; chẳng qua bằng trămngàn lần tao ngộ với nghịch cảnh thương đau mà thấu ra được chút “tuệtu”, nên mạo muội viết đôi dòng…, gọi là đền ơn trời phật, đất nước, tổtiên, cha mẹ.

Tôi xây dựng khu du lịch Đại Nam Văn Hiến và viết nên những dòng thơ của lòng mình cũng đều xuất phát từ cái tâm như vậy đó.

Xin cảm ơn ông!
(Theo dddn.com.vn/Lao Động)