Những suy nghĩ của em

61
Lần Đầu Tiên Em Được Đi Cắm Trại
Vào đêm, trước ngày dự buổi trại “La Hầu La” do chùa tổ chức. em không ngủ được, trong lòng em cứ nôn nao, mong trời sáng thực mau, để có thể dự buổi trại đó, vì đây là lần đầu tiên em đựoc dự buổi trại long trọng như thế. Em nghĩ chắc là buổi trại này sẽ vui lắm đây. Quả nhiên không sai, buổi trại rất vui và có ý nghĩa đối với em. Sau đây là sự suy nghĩ của em về buổi trại La Hầu La:

Có thể nói rằng em rất vui và vinh dự, khi được tham gia buổi trại La Hầu La lần này. Em không ngờ buổi trại lại vui và ly kỳ đến thế. Buổi trại đã cuốn em vào một thế giới đầy ấp những tiếng cười ngây thơ, trong sáng, những tình thương và sự quan tâm vô bờ bến của quý Thầy, cô Tuyết, Bác Dương và các anh chị trưởng. Không khí buổi trại cho em biết rằng, em không cô đơn vì xung quanh em có những người bạn tốt, luôn quan tâm giúp đỡ em trong suốt thời gian tham gia trại huấn luyện. Buổi trại làm em rất vui và thích thú vì có rất nhều sự thú vị bất ngờ ỡ mỗi vòng thi, thi đấu của mỗi đội. Sau đây là đêm lửa trại, các bạn biết không, giữa không gian bớn bề im vắng. Bóng tối đang bao trùm lên khắp mọi nơi. Bỗng xuuất hiện giữa vòng tròn, một ngọn lửa cháy rực đầy sức sống và ngọn lửa này sẽ không soi cho những ai có lòng u tối. Nó sẽ xua tan đi sự u mê, để giữ cho thân tâm ta trong sạch. Quả nhiên không sai, Thần Ánh Sáng đã dùng chính ánh sáng trí tuệ ấy để tiêu diệt Thần Bóng Tối. Vì thần muốn làm cho thế giới này bị bóng tối bao trùm và lúc đó sẽ không có sự bình yên nữa, mà nó sẽ trở thành một địa ngục đầy bóng tối lầm than. Sau khi tiêu diệt được Thần Bóng Tối, sự hồi hộp đã qua đi. Vòng tròn lại trở nên sôi động hẳn. Những tiết mục văn nghệ do các đội trình diễn rất hay và có ý nghĩa. Lửa trại mỗi lúc càng lớn soi sáng cả một vòng tròn. Những tiếng gào …thét…, thật lớn làm cho không khí sôi nổi hơn. Sau khi lức tàn, trại nghỉ ngơi. Em cảm thấy rất vui vì không có gì hạnh phúc hơn, khi được cùng với các Thầy, cô Tuyết, Bác Dương các anh chị Trưởng và bạn bè của mình quây quần bên nhau đốt lửa trại; hát những ca khúc của Mái Ấm. Được chơi hết mình, diễn hết mình và có thể mang đến cho mọi người những tiếng cười rộn rã. Đó là một đêm lửa trại đầy ý nghĩ đối với em. Sáng hôm sau, sau khi thức dậy, sửa soạn, tập thể dục. Chúng em đọc kinh và tập kungfu sáng. Chúng em lại bận rộn chuẩn bị dụng cụ, để tham gia trò chơi lớn do trại La Hầu La tổ chức. Cuộc thi được bắt đầu sau khi bác Dương thổi Mosre. Sau khi đã nhận được mật thư, đội của em vẫn chưa giải được. Một hồi lâu, được sự giúp đỡ của Bác Dương, nhóm em đã qua được trạm một. Trên dường đến trạm hai, vì biết đội mình đi chót nên ai ai cũng cố gắng hết sức, chạy thật mau để đến kịp với các đội khác. Sau đó, chúng em ăn sáng, lúc này ai cũng đều ăn sáng rất nhanh để tiếp tục trò chơi lớn, ăn xong chúng em nhận được bản đồ rồi đi tiếp, lần này đội em về nhất, em rất vui. Đến trạm ba, chúng em báo cáo tỉ số, thi quản trò, cứ như thế, chúng em đi qua các trại một rồi cuối cùng chúng em đến trạm năm. Đây là trạm cuối, lúc này trên khuôn mặt của từng người hình như đã mệt. Nhưng ai cũng hăng hái và cố hết sức để về nhất. Lần này chúng em làm sơ cấp cứu. Vì hối hà nên ai cũng băng bó sai. Cuối cùng đội Anôma về nhất rồi đến đội em là Sa Nặc và cuối cùng là Kiền Trắc. Về trại Bác Dương và anh Hiếu đã nói những điều sai sót của chúng em, cho chúng em rút kinh nghiệm lần sau. Đến chiều chúng em sinh hoạt tự quản, lúc này em thấy rằng, sau khi được dự buổi trại huấn luyện, em có thể mạnh dạn đứng giữa vòng tròn cho các em nhỏ chơi trò chơi và cho các em của mình. Em thấy rằng thời gian học tâp của mình không uổng phí chút bào. Sau khi sinh hoạt tự quản, chúng em bế mạc trại và nhận quà. Lúc này, trên tay bạn nào cũng có quà, ai nấy đều vui và hạnh phúc. Điều em không ngờ mình lại được chọn là trại sinh xuất sắc. Em vui lắm. Cuối cùng, chúng em dùng cơm chánh niệm, do các cô ở bếp chay làm. Nhìn vào, em thấy món nào cũng ngon và hấp dẫn hết. Trong bữa tiệc mọi người rầt vui vẻ, không gian đầy ấp những tiếng cười đùa, làm cho không khí vô cùng náo nhiệt. Sau khi tiệc tàn, em cảm thấy vừa vui lại vừa buồn. Vui vì được vui chơi với bạn bè và được học hỏi nhiều điều mới lạ. Buồn vì em không muốn mọi việc lại chấm dứt sớm như thế. Thực sự, em không muốn bước chân ra khỏi cổng trại đó. Vì nơi đó, đã để lại cho em những kỉ niệm vui buồn đẹp đẽ và đáng yêu. Những hình ảnh vui đùa, cùng nắm tay nhau chơi những trò chơi rất vui. Những hình ảnh đó cứ hiển hiện trong tâm trí em, làm cho em có cảm giác nuối tiếc, chần chừ, không muốn rời khỏi. Em không thể nào quên những phút giây đó. Nó rất tuyệt vời. Nó cũng là những kỉ niệm đẹp nhất trong kí ức tuổi thơ em. Mai Này, cho dù có đi đâu chăng nữa, em chắc rằng sẽ không bao giờ quên những ngày hạnh phúc đó – những ngày tuyệt nhất trong đời em.

Sau lần đi trại này, em thấy mình vững vàng hơn rất nhiều. Em không còn dở khóc dỏ cười nữa, không còn e ngại khi đứng trước vòng tròn. Buổi trại đã cho em biết thế nào là kỉ luật, là nội qui, là trọng trách của những người lãnh đạo. Em thấy mình tự tin và can đảm hơn nhiều. Những bài học đã cho em những kinh nghiệm đáng nhớ. Cảm ơn buổi trại La Hầu La yêu dấu. Em sẽ không bao giờ quên đâu. Em sẽ áp dụng những gì đã học để trở thành một trại sinh tốt. Tạm biệt buổi trại đáng nhớ trong cuộc đời.

Nguyễn Thị Cẩm Quyên.

 
Hạnh Phúc
Dù cuộc đời có muôn ngàn sống gió, để có hạnh phúc, cái no, cái ấm chúng con luôn cố gắng vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống. Có những kỉ niệm buồn vui lẫn lộn. Chắc có lẽ đêm lửa trại La Hầu La này là một kỉ niệm đẹp của tuổi thơ con, nó sẽ không bao giờ phai nhoà.

Màn đêm dần buông xuống, tiếng côn trùng bắt đầu rả rich, tiếng chim ăn đêm bắt đầu cất tiếng gọi nhau. Bỗng một ngọn lửa bùng lên soi sáng cả một góc chùa, tiếp theo những tiếng reo, tiếng hát bắt đầu vang lên, xua tan đi màn đêm trĩu nặng. Chắc rằng, đây là đêm không thể quên được khi bạn bè ngồi quanh ngọn lửa trại cùng nhau tâm sự chuyện vui cười, hồn nhiên, được ca múa, được đắm mình trong không khí gia đình, trong tình thân bạn bè…

Lửa trại này đã mang đến cho con những giây phúc không thể phai nhoà trong kí ức. Sức nóng và ánh sáng không phải phát ra từ ngọn lửa mà chính là tình thần đồng đội, tình thân hữu từ các bài hát, các vở kịch, những trò chơi… và sự cuồng nhiệt của mọi nguời đã cho con niềm vui trong đêm lửa trại La Hầu La này.

Nguyễn Văn Khởi

Em Sẽ Không Quên
Màn đêm buông xuống, tiếng vỗ tay của mọi người càng làm không khí thêm phần sinh động. “Đêm lửa trại” chính thức bắt đầu. Mọi người háo hức chờ đợi ai sẽ là người bắt đầu chương trình. Ồ! Thì ra đó là “Thần Bóng Tối”, anh ấy nhảy ra và hù dọa mọi người bằng tiếng la “kinh khủng” của mình. Rồi đến “Thần Ánh Sáng” xuất hiện xua tan đi bóng đêm u tối, tiếp đến là các tiết mục văn nghệ của các bạn. Đêm lửa trại vô cùng hấp dẫn, tôi cứ ngỡ như là chuyện chỉ mới xảy ra ngày hôm qua vậy!. đêm lửa trại có rất nhiều “Giọng ca vàng”, một số bạn còn đóng kịch và nhảy hiphop nữa chứ. Tôi thực sự rất ấn tượng với tiết mục “Thời trang bốn mùa”. Không những tôi mà các bạn tôi cũng rất ấn tượng với “mùa đông”. Ở ngoài vòng tròn, các bạn đang chờ đợi một điều gì đó xảy ra thì đột nhiên có một bạn. À quên! phải nói là “một cái mền di động” đang bò ra sân khấu. Còn phần tiết mục hiphop thì mấy bạn đã thực sự làm cho cả vòng tròn vỗ tay. Theo tôi thấy thì tất cả các bạn đã rất cố gắng trong phần thi văn nghệ. Tiết mục hiphop có ba bạn nhảy. Lúc đầu nhảy rất hay, nhưng hay nhất là phần các bạn nhảy qua đống lửa đang bập bùng cháy. Hên là không bạn nào bị “rách quần”, hay bị thương hết. Đêm lửa trại “La Hầu La” tại chùa Diệu Pháp đã thực sự làm mọi người phấn khởi hẳn lên sau những giờ học ở trường. Mọi người ai cũng đều vui vẻ khi được tham gia đêm lửa trại này. Riêng tôi, tôi rất mong có được những buổi trại như thế này để có cơ hội vui chơi cùng các bạn và giao lưu với các anh chị sinh viên. Đêm lửa trại thực sự rất vui, tôi sẽ không bao giờ quên được ngày đầu tiên tham gia trại “La Hầu La”.
Minh Tú

Ngay từ nhỏ, tôi đã được xem trên tivi và nghe người khác nói rất nhiều vè các cuộc cắm trại. Tôi rất hứng thú và thích được sau này mình có thể tham gia một buổi cắm trại đầy thú vị và vui tươi như thế. Cuối cùng, nguyện vọng của tôi đã được thỏa mãn. Bắt đầu từ ngày tôi được vào sinh hoạt ở Mái Ấm tình thương của chùa Diệu Pháp. Tuy là người mới vào, nhưng tôi được bác Dương ưu đãi rất nhiều, vì tôi được biết rằng những người như tôi đều phải vào Ngói Đất hoặc Ngói Đỏ trước, rồi sau đó mới được chuyển lên Ngói Nâu, Ngói Lam hoặc Ngói Vàng. Đằng này tôi được vào thẳng Ngói Nâu một cách nhanh chóng. Lúc mới vào Ngói, tôi hơi bỡ ngỡ vì chưa quen biết ai chỉ biết mỗi “Thằng Quang”. Sau vài tuần sinh hoạt tôi lại có thêm những người bạn mới như Thống, Khởi, Hiệp, Tiến… tôi cảm thấy mọi người trong đây ai cũng vui vẻ và tốt bụng. Khi được Bác Dương và một số anh, chị sinh viên hướng dẫn về cách gút dây rồi dạy Mose… tôi hoàn toàn không hiểu gì hết. Tôi chả biết Mose là cái gì? Tôi lại càng không hiểu gút dây là như thế nào? Thế nhưng, khi tôi đã hiểu được ý nghĩa của các thứ đó rồi, những người vô đây không chỉ đơn thuần là sinh hoạt, ca hát, vui đùa mà mọi người cần phải học các kĩ năng sống trong thiên nhiên và học Phật Pháp do chính các Thầy, bác Dương và các anh chị sinh viên dạy. Gút dây không phải ai muốn làm sao thì làm. Muốn gút được một gút đẹp và chắc đó là cả một nghệ thuật, sự khéo léo linh động do chính mình làm ra, có một vài gút tôi chưa được học và một số gút tôi đã được học và ứng dụng trong buổi trại La Hầu La vừa rồi từ ngày 08/08/09 – 09/08/09, và từ đó tôi đã biết thế nào để làm cho nhiều vật ghép chặt lại với nhau do chính mình làm ra. Lúc tôi mới vào sinh hoạt, không bao lâu chùa đã cử ra sáu người đi trại Lục Hòa (IX) rồi, chỉ sau vài tháng thì chùa lại mở cuộc trại, nhưng lần này là cắm trại tại chùa và số người lần này lên đến 30 người. Tôi rất mong mình sẽ được cắm trại một lần xem sao.

Đúng 2h trưa lễ khai mạc trại chính thức bắt đầu, người đã khai mạc cổng trại chính là thầy Trụ Trì Thích Nguyên Pháp. Cổng trại vừa mở, cả ba nhóm tiến vào khu vực trại, mỗi nhóm sẽ có 3 khu vực để dựng lều và trang trí. Công việc tương đối nhanh chóng, chỉ còn việc trang trí và đợi chấm điểm. Vì phần dựng lều đã có bác Dương và các thầy giúp sức. Khi được chấm điểm, mọi người bước vào giờ ăn cơm chánh niệm. Tuy tất cả đều là đồ chay nhung đó chính là tiền là công sức của Thầy và mọi người bỏ ra cho chúng tôi bữa cơm ngon.

Cuối cùng, thời khắc thiêng liêng cũng đã đến nghi thức đốt lửa trại. Để mở dầu cho nghi thức đốt lửa trại là cuộc nói chuyện giữa hai người đại diện cho cái chánh và cái tà. Đó là bóng tối do anh sinh viên tôi không biết tên đảm nhận còn Thần Ánh Sáng cao cả do ai thủ vai? Chính là Bác Dương! Từ đó để diệt được Thần Bóng Tối, chúng ta phải nhờ đến ngọn lửa trại và tất cả những ngọn lửa trong lòng mỗi người mới có thể đuổi được thần bóng tối đi. Ngọn lửa bừng cháy, bài hát hồn lửa thiêng vang lên trong ánh lửa bập bùng. Tiếp sau đó, những bài hát liên quan đến buổi trại được chúng tôi hát với một khí thế hào hùng, mãnh liệt. Các tiết mục được các nhóm trình bày như là vở kịch Thời Trang bốn mùa khiến mọi người phải cười đau bụng, rồi đến bài “Chiếc thuyền ước mơ”… À! Còn thiếu một người rất nổi trong buổi trại hôm đó. Người này rất là khác người. buổi trại đêm ấy mọi người đều mặc áo xanh, mà cô ấy lại mặc áo cam. Đó chính là cô Tuyết. Màu tượng trưng cho nước Úc và Cô còn tự nhận mình là cổ động viên cuồng nhiệt nhất nữa chứ! Đến 12h30 tối, tất cả đều mệt mỏi. hầu như ai cũng muốn đi ngủ, nhưng lại bị các anh chị sinh viên quyến rũ bằng nồi chè đậu xanh to kinh khủng. Vì vậy, gần 1h sang chúng tôi mới ngủ được. Rất tiếc lúc nửa đêm lại không có trò chơi bất ngờ. Đêm đó chúng tôi chỉ ngủ được 4 tiếng mà thôi. Đúng 5h là tất cả phải thức dậy làm vệ sinh cá nhân, sau đó tham gia thể dục và chuẩn bị tụng kinh buổi sáng. Chỉ trong vòng hơn một tiếng đồng hồ thì xong. Sau đó cả 3 nhóm quay lại nơi lều mình đã dựng để chuẩn bị cho trò chơi lớn. Đúng 7h30 mọi người tập trung trước tượng Mẹ Quan Âm làm lễ và nhận mật thư để xuất phát. Chặng đầu tiên nhóm 1 đã nhanh trí giải được mật thư và được đi trước. Sau đó đến nhóm 3 và cuối cùng là nhóm 2. Xuất phát sau nhóm 1, nhóm tôi phải vất vả mới đuổi kịp nhóm 1 ở trạm tiếp. Cả 3 nhóm nhận nhiệm vụ để tìm ra kho báu là một “Bọc Bánh Mì, Chả Lụa và vài chai nước suối”. Rời khỏi trạm này, chúng tôi tiếp tục nhận nhiệm vụ từ các chị huynh trưởng. Nhưng lần này chúng tôi không cần nhìn dấu đi đường nữa mà sẽ nhận bản đồ để tự tìm được đường đi tiếp cùng với sự giúp đỡ của anh Bính nên nhóm 3 mới không bị lạc đường nữa (vì anh Niên nhìn nhầm bản đồ). Lúc đó các nhóm phải trổ tài cách gút dây và thể lực của từng người. Ở trạm này, chúng tôi phải ghép những cây tre 1m6 và cuộn dây đã giao để trở thành con ngựa liền trắc cho Tất Đạt Đa đứng lên đó, để 2 người khác kéo đi đến đoạn đường đã giao. Chúng tôi lại tiếp tục cuộc hành trình đến trạm kế tiếp. Ở đó, mọi người cử đại diện ra thi bằng lái nghĩa là mỗi nhóm sẽ cử đại diên để thi bằng cách dùng những chiếc xe đạp chạy theo hình số 8 với điều kiện không được làm ngã những chiếc lon xếp xung quanh. Sau đó, cả 3 nhóm được nghỉ giải lao để lấy sức tăng tốc cho trạm cuối. Nơi chúng tôi được thực hành sơ cấp cứu và chuyển nạn nhân về chùa. Về đến chùa, mọi người cảm thấy tay chân không còn là của mình nữa. Không thể nhấc lên nổi. đi đứng cứ như người say. Sau đó, mọi người ăn uống nghỉ ngơi. Đến chiều, mọi người chỉnh đốn trang phụcđón tiếp quý Thầy và làm lễ bế mạc.

Qua cuộc trại này tôi cảm thấy nó được tổ chức không phải để vui chơi mà để giúp tôi rèn luyện sức khỏe và cũng để kiểm tra các kĩ năng sống mà mình đã học để ứng dụng vào cuộc sống. Chúng con rất cám ơn quý Thầy, Bác Dương cùng các anh chị sinh viên đã điều kiện cho chúng con được sinh hoạt trong buổi trại La Hầu La, và chúng con mong rằng sẽ sớm có được nhiều cuộc trại như thế trong nay mai.

Bùi Thế Lân

Nhân dịp hè 2009, chùa Diệu Pháp có tổ chức trại hè La Hầu La. Đây là lần đầu tiên các trại sinh chúng con được tham gia trại hè này.

Chùa diệu Pháp đã tổ chức trại hè này với mục đích rèn luyện cho các trại sinh chúng con một số kĩ năng căn bản trong cuộc sống như sự nhanh nhẹn và tháo vát trong những tình huống cụ thể, khả năng làm việc theo nhóm. Điều này rất có lợi cho các trại sinh chúng con.

Mở đầu cuộc trại là các trại sinh chúng con tập hợp vòng tròn và nghe các quý Thầy, bác Dương, cô Tuyết cùng các anh chị huynh trưởng dặn dò những đều mà các bạn trại sinh cần phải nghe theo và làm đúng qui định.

Sau đó, các trại sinh chúng con tập hợp vòng tròn nghe cô Tuyết và bác Dương tập cho những điệu múa để các trại sinh chúng con vui chơi trong đêm lửa trại. các trại sinh được chia làm ba đội thi đua về sự mưu trí và nhanh nhẹn. Cả ba đội phải chọn cho mình 1 hoặc 2 tiết mục sẽ được diễn trong đêm lửa trại. Để biết đội nào ngoan và giữ trật tự, các anh chị huynh trưởng đã đi kiểm tra từng đội, chấm điểm kĩ thuật cho các đội. Trời cũng đã tối và gần đến giờ đốt lửa trại các trại sinh chúng con rất hái được sưởi ấm như sưởi ấm trong long mẹ. Trước giờ đốt lửa trại, bác Dương đã diễn cho các trại sinh chúng con xem một câu chuyện rất cảm động về những ngọn lửa. Đến khi ngọn lửa bừng cháy, có những tiết mục rất đặc sắc trong đêm đốt lửa trại nào là hài kịch, “Mục Kiền Liên cứu mẹ”, múa hát “Mái trường mến yêu” và còn những tiết mục khác nữa.

Đến giờ kết thúc lửa trại các trại sinh chúng con được các anh chị huynh trưởng chia các trại sinh chúng con thành 2 nhóm nam, nữ riêng để nghỉ ngơi. Đến giờ ngủ thì các trại sinh chúng con phải nhắm mắt lại không dcười giỡn và nói chuyện mặc dù trại sinh nào không buồn ngủ cũng phải nhắm mắt lại vì là nội quy.

Đến 5h sáng, các trại sinh phải thức dậy hết, vệ sinh cá nhân, tập thể dục buổi sáng, rồi tụng kinh và ngồi thuyền. Sau đó, các trại sinh chúng con chuẩn bị các dụng cụ cần thiết để bắt đầu trò chơi lớn. Các trại sinh chúng con chỉ cần tìm kiếm dấu đi đường và theo dấu đó mà đi. Dù mệt, nhưng các bạn trại sinh không nản lòng vẫn tiếp tục đi đến cùng. Khi về đến chùa, các bạn trại sinh chúng con rửa tay, rửa mặt, xếp hàng vào dùng cơm trong chánh niệm. Ăn trong chánh niệm là phải ngồi yên lặng không được nói chuyện, không đùa giỡn trong lúc ăn. Sau khi ăn xong các bạn phải tự dọn dẹp dụng cụ ăn của mình. Sauk hi ăn xong các trại sinh chúng con nghe các anh chị huynh trưởng báo cáo kết quả cuộc thi đua vừa qua. Báo cáo xong các trại sinh chúng con ra về.

Mặc dù cuộc trại đã kết thúc, nhưng nó vẫn in mãi trong lòng con về sự nhiệt tình hăng say của các bạn.

Khuyết Danh

Cảm nghĩ của em về hai ngày cấm trại là em rất vui, tuy hơi mệt. Sáng thứ bảy vào chùa, chúng em siêng năng tập lại phần văn nghệ để buổi tối chúng em diễn trong buổi lễ trại. Vào buổi chiều, khi thầy Trụ Trì chùa Diệu Pháp mở cổng trại thì chúng em đã bắt đầu buổi cắm trại. Chúng em ai cũng vui mừng và hứng khởi khi bắt đầu vào trại La Hầu La. Vào buổi tối, Thầy tổ chức cho chúng em buổi ăn tối chánh niệm. nhưng khi ăn thì chúng em ai cũng cười hết, nhất là khi nhìn vào miệng của bạn Tiến, bạn ăn một cách ngấu nghiến trông thật kinh khủng…hihi.

Đến tối, bắt đầu đêm trại, trông các bạn ai cũng chờ mong đến lúc đốt lửa. Anh Hiếu cho đi lại vòng tròn và bắt đầu đêm lửa trại. Anh nào đó đã giả dạng làm Thần Bóng Tối đứng múa máy tay chân tùm lum hết nhưng mà cả vòng tròn không ai sợ hết, rồi bác Dương làm Thần Mặt Trời – lấy ánh sáng của đèn pin, xua tan bóng tối. Cả vòng tròn đều nắm tay lại đi chung với nhau thật vui vẻ và khi chúng em cầm lửa chạy về trại thì cả ngôi chùa đều sáng lên trông thật lung linh. Ba đội lần lượt thi với nhau diễn các tiết mục hài, ca nhạc, múa. Diễn xong, cuối chương trình, Chùa đãi cho chúng em ăn chè… “NGON QUÁ”.

Tối hôm đó, chúng em không ngủ được vì cứ muốn chơi hoài. Lúc 5h sáng, chúng em dậy tập thể dục buổi sáng rồi đi tụng kinh. Bước vào chánh điện, chúng em thi nhau ngồi ngủ. Rồi chúng em chơi trò chơi lớn. Ba đội cùng chạy, mệt muốn xĩu luôn. Đội của em còn bị đi lạc đường nữa mới đau chứ. Cực khổ nhất là lúc thi bằng lái xe. Chặng cuối cùng là làm sơ cấp cứu, mệt ghê!

Nhưng qua hội trại này, chúng em học được sự đoàn kết với nhau. Đến trưa, mọi người ăn cơm rất ngon vì có cả một đội ngồi quây quần bên nhau. Đến chiều, khi chúng em diễn lại các tiết mục đã diễn trong đêm lửa trại cho các bạn nhỏ không được tham gia xem. Trong khung cảnh đó, em nhớ lại đêm lửa trại. Em ước gì mình có một điều ước cho thời gian quay trở lại đêm lửa trại hôm trước. Đến khi Thầy Quang bế mạc trại, nhìn mặt ai cũng buồn, ước gì thời gian ngừng trôi và những kỉ niệm này luôn vang vọng mãi.

Đến tối, lúc chỉ còn vài người thì chơi hát đố chữ với Thầy Tịnh Trí, hát toàn bài nhạc trẻ, làm cho không gian yên tĩnh ban đêm của chùa lại náo nhiệt mà không còn buồn chán.

Chúng em mong sẽ mong đến kì cấm trại sau để có thể đốt lửa trại lần 2. Em sẽ không bao giờ quên được kỳ cấm trại đầu tiên của em đâu.