Hoa trắng con cài

66

Một mùa Vu Lan nữa lại về Mẹ ơi! Nhìn lên di ảnh Mẹ, đóa hoa hồng mùa Vu Lan năm ngoái con cài lên vẫn còn thắm sắc, nhưng ngực con cài lại cũng chỉ là màu trắng tang thương.
“Áo người hoa đỏ người vui,
Áo con hoa trắng ngậm ngùi phận con,
Mẹ ơi ba chục năm hơn,
Hoa kia mấy độ tủi hờn với hoa
Cõi trần từ mẹ lìa xa,
Đau thương, thân phận con là mồ côi…”
Một mùa Vu Lan nữa lại về Mẹ ơi! Nhìn lên di ảnh Mẹ, đóa hoa hồng mùa Vu Lan năm ngoái con cài lên vẫn còn thắm sắc, nhưng ngực con cài lại cũng chỉ là màu trắng tang thương. Con nhớ như in ngày hôm đó:
 “Khi nắm đất sau cùng lắp kín mộ sâu,
Con trở về nhà một mình trống vắng,
Trên ngực con nở đóa hoa hồng trắng,
Quỳ trước bàn thờ cam phận mồ côi.”
 
Mẹ ra đi, thấm thoát thế mà đã hai mùa Vu Lan. Hai năm con sống thiếu vòng tay của Mẹ, lòng chợt buồn khi bạn bè kể về Mẹ nó, con tủi phận mình vì chẳng bao giờ con còn có Mẹ để mà gọi hai tiếng “Mẹ ơi”,  để mà sớt chia buồn vui trong cuộc sống, lúc con lỡ chân vấp ngã không người dìu nâng:
 
“Đâu rồi Mẹ ơi bao điều lòng con hỏi,
Ai là người sẽ vui bên con khi con hạnh phúc,
Ai là người an ủi con khi dòng lệ con rơi,
Khi đông về ai người nhắc nhở con mặc ấm ???”
Người ta thường nói, “mồ côi tội lắm ai ơi, đói cơm không ai biết, lỡ lời không ai phân”, giờ con mới cảm nhận được sâu sắc điều này. Cuộc sống vật chất có vất vả khó khăn đến thế nào, thì con có thể còn vay mượn, nhưng tình thương mặn nồng ấm áp của Mẹ hiền nào con biết vay ai??!! Nào ai biết, ai hay, nơi xứ lạ quê người những đêm đông căn phòng lạnh buốt, con thèm một hơi ấm tình thương của Mẹ lắm… Mẹ ơi, vì chỉ có tình thương đó mới sưởi ấm lòng con trong từng cơn giá lạnh. Chính vì thế trong giấc mơ không biết bao lần con gọi Mẹ! Nhưng tỉnh giấc chiêm bao vẫn là con với căn phòng trống và từng cơn gió rét thổi vào làm tê buốt tâm can … Có lẽ ai không còn Mẹ mới cảm nhận được thân phận kẻ mồ côi. Dù có lớn đến mấy mà mất Mẹ thì cũng thấy mình luôn nhỏ bé, lạc lõng cút côi và nhiều mất mát. Vì vậy một nhà thơ đã viết:
“Vành tang Mẹ, là bầu trời sụp đổ,
Vành tang Mẹ, là vùng đất ngửa nghiêng,
Còn đâu tiếng Mẹ, thiêng liêng,
Con đi tìm mẹ, giữa miền đơn côi,
Còn đâu tiếng Mẹ, Mẹ ơi!”…
Con còn nhớ những năm đói rét, tuy sắn với khoai nhưng con và em vẫn ăn tranh phần Mẹ, Mẹ ngồi cười khi thấy con Mẹ ăn no. Nay Mẹ đi rồi… nhưng những kỷ niệm đó vẫn trong con mãi, trên thiên đàng con biết chắc Mẹ còn theo sát bước chân con nơi trần thế phải không Mẹ.
Thêm một đóa hoa hồng nữa con gắn lên ảnh Mẹ, nguyện hương linh Mẹ được sanh cõi an lành.
Nam mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát Ma Ha Tát.
                                                                                          hoalinhthoai.com