“Chuyện cổ tích” về Út Lượm

0
315

Vậy là Nguyễn Thị Mỹ Loan đã dọnvề ở mái ấm tình thương chùa Diệu Pháp (188 Nơ Trang Long, phường 13,quận Bình Thạnh) được 7 năm rồi. Ngày đó, Loan chỉ là cô gái bé nhỏ, 19tuổi nhưng đã xốc vác những việc nặng nhọc. Cho đến tận bây giờ, Loancũng chẳng hiểu vì sao, mái ấm đơn sơ – nơi phụng dưỡng 65 ông, bà cụtuổi ngoài 70, không họ hàng bà con, không nơi nương tựa – lại trởthành gia đình thứ hai của mình. Trong câu chuyện về Loan, chúng tôichỉ muốn gọi Loan với cái tên Út Lượm thật chân chất mộc mạc như nhữngcụ già ở mái ấm đã gọi cô từ nhiều năm nay.

Lượm của 7 năm về trước…

Chân dung của Út Lượm khi còn đihọc là một nữ sinh có cá tính, quậy phá đến nỗi phải bỏ học ngang lớp12, Trường THPT Nam Kỳ Khởi Nghĩa, quận 5, TPHCM. Gia đình không khókhăn, nhưng vì đã lỡ… bỏ học nên Lượm phải đi làm thêm để “khẳng định”mình. Cô xin vào bán quần áo ở một siêu thị với mức lương hơn 1 triệuđồng/tháng. Vào thời điểm bấy giờ (2002), cuộc sống của Lượm cũng đượccoi là tạm ổn. Cứ tưởng là Lượm sẽ yên phận với công việc bán hàng ítva chạm với cuộc sống, nhưng thật bất ngờ, một bước ngoặt của cuộc đờicô đã đến…

Út Lượm chăm sóc một cụ già ở mái ấm.

Một ngày nọ, cô cùng mấy ngườibạn đến chùa Diệu Pháp vừa để cúng Phật, vừa để thư giãn sau khi đi làmvề. Hôm ấy trời mưa to, triều cường lại lên cao nên đường ngập, Lượmkhông về được. Trong lúc đang đứng trú mưa trên bậc thềm của nhà chùa,Lượm bỗng nhìn thấy căn nhà dành cho người già neo đơn mà chùa dùng đểnuôi dưỡng từ nhiều năm qua. Tò mò, Lượm tạt vào xem thử. Cảnh tượngnước ngập lênh láng, các cụ già phải ngồi bó gối trên giường, mái nhàthì dột, nước tuôn xối xả xuống nền nhà làm Lượm thấy cay cay khóe mắt.Cô quyết định sẽ quay lại.

Và Lượm quay lại thật! Mỗi khirảnh rỗi hoặc tan ca ở siêu thị, Lượm lại tranh thủ tạt qua chùa, thămcác cụ già một chút. Có lần, thấy chị điều dưỡng viên duy nhất của máiấm phải vất vả lo lắng cho mấy chục cụ, Lượm liền vào giúp. Cô tắm rửa,thay quần áo và cho các cụ ăn – những việc mà Lượm chưa từng bao giờnhúng tay khi ở nhà. Rồi Lượm nảy ra ý kiến táo bạo…

Lượm đến gặp sư thầy phụ tráchmái ấm, đề đạt nguyện vọng xin được vào mái ấm phụ trông nom các cụ giàyếu. Bất ngờ trước nguyện vọng của một cô gái xinh xắn, mới 19 tuổi lạimuốn vào ở trong… chùa, chăm lo cho người già yếu, sư thầy hỏi rõnguyên căn. Còn Lượm thì chắc như định đóng cột: “Con muốn giúp chùa,giúp mái ấm trông nom các cụ già. Nhìn các cụ, thương quᅔ.

Sư thầy cảm động trước tấm lòng chân tình của Lượm và đồng ý.

Khi cô đem tin này báo cho bạnbè, ai cũng tròn xoe mắt nhìn Lượm đầy ngưỡng mộ, vì không tin cô gáihơi ngang bướng này lại chấp nhận vào chùa “ở ẩn” để chăm sóc các cụgià. Còn cha mẹ, em trai của Lượm thì không ai phản đối vì biết tínhLượm – đã quyết là theo đến cùng!

Ngày chính thức vào chùa ở, Lượmmới biết, công việc của mình không đơn giản chút nào. Nhiều ngày trời,cô không ăn được gì vì ói mửa suốt sau khi dọn dẹp chất thải của cáccụ. Nhưng Lượm không nản, vẫn quyết tâm ở lại làm “cô bé Út Lượm” thảothơm của mái ấm.

Và Út Lượm của… 65 ông, bà

4 giờ sáng, các cụ già trong máiấm đã lục đục thức dậy. Phần vì tuổi cao, mất ngủ, phần vì cái “đồng hồsinh học” trong mỗi cơ thể già cỗi kia đã quen với nhịp sống như thế.

Út Lượm chia sẻ niềm vui với người già neo đơn ở mái ấm.

Út Lượm cũng vậy. Cũng “nhịpđiệu” 4 giờ sáng như các cụ nhưng công việc của cô vất vả hơn nhiềulắm. Từ tầng trệt, Lượm thoăn thoắt lên tầng 2 rồi trở lại tầng 1, tìmđến những cụ già yếu nhất, phải nằm liệt, tiêu tiểu tại chỗ, đánh thứccác cụ, dọn rửa vệ sinh và tắm táp cho các cụ. Có cụ còn lớn tiếng cằnnhằn vì muốn ngủ thêm chút nữa nhưng Lượm chỉ cười, hỏi thăm các cụ vàicâu rồi bắt tay vào việc. Sau khi cùng với một điều dưỡng khác tắm rửacho các cụ xong, Lượm lại xuống bếp đem cơm lên cho những cụ già yếu.Cụ nào nằm liệt một chỗ, Lượm lại ngồi đút cơm cho các cụ.

Sau khi cho các cụ ăn, cô lạimassage, đọc sách hoặc trò chuyện, an ủi để các cụ vơi bớt nỗi cô đơn.Một ngày, mỗi cụ già yếu như thế sẽ có 4 “tăng” tắm rửa, ăn uống vàriêng Lượm phụ trách việc chăm lo cho hơn 10 cụ. Cứ như thế, công việcđiều dưỡng “nghiệp dư” đã đeo đuổi Lượm suốt 7 năm nay.

Nhiều năm ở mái ấm, Lượm đã chứngkiến cảnh đến rồi “đi” của rất nhiều cụ và chính vì thế, tình cảm củaLượm với những cụ già gần đất xa trời này lại càng sâu đậm.

Có một cụ tên Phương, quê tậnngoài Bắc đi lang thang được phật tử của chùa dẫn vào mái ấm. Mấy ngàyđầu, bà cứ năn nỉ Lượm bới thêm cơm để đem về cho con cháu ăn cùngnhưng Lượm không tin. Một hôm, thấy bà năn nỉ quá, Lượm bới thêm một ítcơm và đồ ăn để bà vui lòng. Vậy mà mới qua phòng khác đưa cơm được 15phút, quay lại Lượm tá hỏa vì không thấy bà Phương đâu hết. Chạy ra cửahỏi thăm cô bán giải khát thì nghe kể thấy bà già mới đi ra khỏi nhà.Cô liền lấy xe máy chạy lòng vòng trong xóm tìm bà. Sau gần nửa tiếng,cuối cùng thì cô cũng tìm thấy bà lão đang ngồi ở gần đường rầy xe lửa.Chở bà về mà Lượm cứ ân hận mãi vì sự vô tâm của mình.

Ở mái ấm, nhiều cụ bị lẫn, ốmyếu, trái tính trái nết nói lảm nhảm suốt ngày. Có cụ còn đánh mắngLượm, nhưng “bao nhiêu cụ ở đây là bấy nhiêu cảnh đời thương tâm, làmsao nỡ trách giận”, Lượm tâm sự.

Lượm nhớ mãi cụ Nguyễn Thị Lan,ngoài 80 tuổi, một người có hoàn cảnh thương tâm. Vào mái ấm được chừngmột năm, có một người tự xưng là cháu ruột đến thăm. Sau lần thăm nuôiấy, đến 5 năm trời không thấy anh cháu này quay lại. Thế là suốt ngầnấy năm, cứ tết đến là cụ Lan lại bắc ghế ra cửa ngồi chờ mà không chịuăn uống gì, Lượm thuyết phục mãi mà không được. Đến khi cụ ngã bệnhliệt giường vẫn cứ luôn miệng đòi về nhà. Tối nào chăm sóc cụ, Lượmcũng khóc cùng với cụ, chia sẻ sự quạnh hiu tuổi già cho đến khi cụmất.

Những ngày vào làm việc ở mái ấm,ngoài thời gian chăm sóc cho các cụ, Lượm còn đi học thêm vào buổi tốiđể hoàn thiện chương trình bổ túc THPT và thi đậu vào ngành điều dưỡngtại Trường Trung cấp dạy nghề Phương Nam, TPHCM.

Có những lúc, ngồi trông các cụốm nặng mà trên tay Lượm vẫn cầm quyển sách để ôn bài. Lượm bảo: Phảicố gắng học thật tốt để còn trở thành một điều dưỡng chuyên nghiệp đểchăm sóc cho các cụ tốt hơn… Cảm được tấm lòng của cô gái giàu nghị lựcnày, Ban quản trị mái ấm tình thương đã tài trợ toàn bộ học phí choLượm và hàng tháng còn cho cô 1 triệu đồng để tiêu vặt.

Mấy ai biết, 7 năm qua, chưa cócái tết nào Lượm về nhà với gia đình bởi cứ mỗi khi tết đến, công việcở mái ấm lại càng vất vả. Ai cũng muốn lo cái tết chu đáo, ấm áp chocác cụ già neo đơn nên hầu như không ai nghĩ về mình và Lượm cũng thế.Hiểu tấm lòng, tình thương của cô con gái với mái ấm mà cha mẹ cô khôngnhững không hề quở trách mà còn thường xuyên đem quà bánh tới thăm cô.

Hỏi Út Lượm về tương lai, cô chỉcười cười: “Em sẽ gắn bó với mái ấm cả đời”. Chúng tôi tin điều đó bởihàng ngày, cô gái xinh xắn này chỉ chuyên tâm với công việc của mình vàviệc học mà hầu như không có thời gian đi chơi hay tìm thú vui khác chobản thân.

Rời mái ấm, đôi mắt biết nói củacô gái 26 tuổi cứ mãi đeo đẳng chúng tôi về một câu chuyện cổ tích thờihiện đại ở mái ấm tình thương chùa Diệu Pháp…

Nguồn:sggp.org.vn